Truyện “Xuân Phong Dưỡng Sơn Hà – Chuyện Xưa Chốn Hoàng Cung” của tác giả cùng tên là một câu chuyện tình yêu và duyên phận đầy ý nhị, bắt đầu từ một tín vật thiêng liêng. Vật báu duy nhất mà mẫu thân quá cố để lại cho ta không phải vàng bạc châu báu, mà là một chiếc khăn tay cũ, được bà dặn dò hãy trao cho người xứng đáng, người thực sự trân trọng tấm chân tình ẩn sau từng đường kim mũi chỉ.
Bước vào tuổi cập kê, mang theo di vật và lời dặn của mẫu thân, ta bắt đầu hành trình tìm kiếm lang quân giữa thành Trường Châu hoa lệ. Ta đã dùng chiếc khăn ấy để thử lòng biết bao công tử, thiếu gia. Mỗi lần ném khăn đi là một lần gieo hy vọng, để rồi lại thất vọng thu về. Chỉ tiếc rằng, vô số lần khăn được tung đi, đáp lại chỉ là những ánh mắt hờ hững hoặc tham lam, để rồi chiếc khăn nhỏ đã sờn cả viền mà lương duyên vẫn mịt mù.
Tưởng chừng như đã tuyệt vọng, thì một tia hy vọng bất chợt loé lên. Tin đồn lan khắp thành về vị công tử họ Thôi phong thái ngời ngời từ kinh thành xa xôi ghé thăm, ngỏ ý muốn tổ chức một cuộc tao ngộ tao nhã giữa rừng trúc thanh tao. Trái tim ta lại một lần nữa rung động. Ta vội vàng khoác lên mình bộ y phục đẹp nhất, trang điểm kỹ càng, và cẩn thận giấu vào tay áo chiếc khăn tay đã bạc màu theo năm tháng. Với tất cả niềm hy vọng còn sót lại, ta cất bước về phía rừng trúc. Liệu lần này, dưới bóng trúc xanh rì, tấm chân tình của ta có tìm được bến đỗ? Liệu vị công tử kinh thành ấy có phải là người mà định mệnh đã sắp đặt?
Bình luận & Đánh giá truyện