TIÊU ĐỀ: Xuân Dã – Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
NỘI DUNG VIẾT LẠI:
Tôi buộc phải giả câm bởi người chị họ Đường Thính Nguyệt, dù được gia đình cưng chiều, lại không thể nói. Cảnh Hành xuất hiện mờ ảo như sương, với đôi môi mỏng thường nhếch nhẹ, tạo vẻ vô hại. Tuy nhiên, thủ đoạn tàn nhẫn của hắn thì không ai trong kinh thành không rõ. Hai năm trước, Quận Vương Xương 13 tuổi âm mưu ám sát Hoàng Đế, nhưng đã bị Cảnh Hành bắt giam. Tiếng kêu thảm thiết của Xương Vị vang ba ngày ba đêm, xác hắn khi đưa ra không còn mảnh da thịt nào nguyên vẹn.
Đường Thính Nguyệt, chị họ tôi, từ nhỏ đã được cha mẹ nuôi nuông chiều thành kẻ kiêu ngạo. Cô ấy từng nói chuyện bình thường cho đến một lần, khi thấy Cảnh Hành đi ngang xe ngựa mình, đã ném đồng xu xuống đất và cười khẩy: “Muốn ăn mày thì phải hạ mình. Dập đầu tạ ơn, tiền này sẽ là của anh.” Hành động ngông cuồng đó của cô ấy đã khiến Cảnh Hành không thể quên. Dù ăn mặc tồi tàn, vẻ quý khí của Cảnh Hành vẫn không bị che khuất. Chị họ tôi đã làm nhục hắn vì hắn không tự biết xấu hổ khi thấy cô ấy, và cuối cùng, tôi phải chịu đựng hậu quả.
Bình luận & Đánh giá truyện