**Thể loại truyện:** Xưa cũ, tái sinh.
**Nhân vật chính:** Trần A Nam và Hoắc Phẩm Ngôn.
“Đúng ý muội rồi, ta chỉ là người đi ngang qua đây thôi,” Trần A Nam khe khẽ nói, được, đúng là khách vãng lai, khách vãng lai thật mà…
“Nhưng việc đi ngang qua cũng bởi vì có nguyên cớ.”
Trần A Nam: …
“Muội cũng biết đấy, ta vốn định đến đỉnh Thiên Lập, nào ngờ thời tiết lại chuyển xấu như vậy.”
Trần A Nam: …
“Đoàn của chúng ta ban đầu rất đông người, nhưng bị lạc hết cả, giờ chỉ còn lại bốn.”
Trần A Nam: Này huynh đài, huynh có cảm thấy mình nói hơi nhiều rồi không…?
“Muội có muốn nghe lý do vì sao ta ở lại Thiên Lập không?”
Trần A Nam: Không muốn!
**Đoạn trích thứ hai**
“Vừa đi đã về, lại còn mang theo đứa bé, tiểu yến tước nàng quả nhiên có thể gây kinh ngạc cho lòng người.”
“Đại nhân xin đừng nói lung tung. Tiểu nữ quay về là muốn cùng ngài đi phá hủy một vật.”
“À.”
“Đưa đứa nhỏ đây, nàng ôm hắn lâu như vậy không thấy mệt sao?”
“Thiếp không mệt, trả A Chiêu lại cho thiếp.”
“Nàng không mệt, nhưng ta lại thấy vướng víu.”
Mễ Bối: Hoắc Phẩm Ngôn đúng là rất trơ trẽn.
Bình luận & Đánh giá truyện