Mối quan hệ bốn năm kết thúc trong nước mắt, bảy năm tình bạn để lại vết thương hằn sâu trên khuôn mặt. Người bạn thân tưởng chừng vĩnh cửu, người yêu thương tưởng như trọn đời, tất cả cuối cùng chỉ gói gọn trong hai chữ: “Tưởng như…”.
Chu Tử Đằng, liệu cô có quá ngu ngốc như “bạn thân” đã mắng, hay quá khờ dại như “người yêu” đã nói? Hai kẻ mà cô đặt trọn niềm tin và tình yêu lại đâm cô một nhát đau đớn. Ngũ Ngạo Quân, người yêu của cô, đã lén lút ngoại tình với Đường Vi Yên, người mà cô luôn xem như chị em ruột.
Vào một ngày Chủ nhật u ám, cô chứng kiến cảnh tượng phản bội của hai người họ ngay tại nơi tình yêu cô chớm nở. Cô chỉ lặng im, một giọt nước mắt lăn dài trên má.
“Nếu hai người đã muốn ở bên nhau, vậy tôi sẽ tác thành cho.” Trong khoảnh khắc cùng quẫn, cô nắm chặt con dao giấu sau lưng lao tới họ. Nhưng Đường Vi Yên đã nhanh hơn, giáng một cái tát mạnh vào mặt cô trước khi cô kịp hành động. Sau đó, điều cuối cùng cô thấy là con dao của chính mình bị Đường Vi Yên tước đoạt và cắm phập vào trái tim cô.
Ngày Chủ nhật ấy thật bi thảm.
Cô đã chết. Ít nhất cô nghĩ vậy. Cho đến khi mở mắt lần nữa, cô thấy mình nằm trong một căn phòng trống trải chỉ với một chiếc gương lớn ở giữa. Soi vào đó, cô thấy một khuôn mặt xa lạ…
…Cô đã xuyên không, nhập vào thân xác một cô gái có tên giống hệt mình, người vốn là nữ phụ có kết cục bi thảm nhất trong cuốn tiểu thuyết mà chính kẻ đã phản bội đưa cô đọc…
Hoa Tử Đằng… đã một lần tàn phai.
Bình luận & Đánh giá truyện