Trong bóng tối u ám của tâm trí mình, tôi không ngừng tự vấn về ý nghĩa thực sự của hành động giết chóc. Liệu nó có thể vượt lên trên bản chất bạo lực để trở thành một phương tiện mang lại điều gì đó sâu sắc và ý nghĩa hơn không? Chẳng hạn, liệu cái chết có thể ban tặng sự cứu rỗi, một sự giải thoát vĩnh viễn khỏi gánh nặng của sự tồn tại cho những linh hồn khốn khổ, hoặc đơn thuần là một kết thúc cần thiết cho những chuỗi ngày vô vị? Hay mục đích cao cả hơn là một sự thanh lọc cần thiết, một quá trình loại bỏ những kẻ vô dụng, không xứng đáng được tồn tại, để nhường chỗ cho những người thực sự có giá trị, những cá nhân có thể đóng góp vào một trật tự mới mà tôi hình dung?
Tôi đã nghiền ngẫm điều này rất lâu. Tôi tin rằng mọi hành động, đặc biệt là những hành động mang tính quyết định như thế này, phải được thực hiện vào đúng khoảnh khắc, với sự lựa chọn mục tiêu hoàn hảo. Không có chỗ cho sự ngẫu nhiên hay sai sót. Mỗi nạn nhân phải được chọn lọc kỹ lưỡng, phù hợp với tiêu chí riêng mà tôi đã đặt ra – những cá nhân mà sự tồn tại của họ chỉ là gánh nặng hoặc sự ô uế cho thế giới này. Và hôm nay, dường như vũ trụ đã sắp đặt. Một cảm giác thôi thúc không thể chối từ đang trỗi dậy mạnh mẽ trong tôi, báo hiệu rằng đây chính là thời khắc vàng để biến ý niệm thành hiện thực. Đây là ngày thích hợp nhất để hành động, để chứng minh những suy tư của tôi không chỉ là lý thuyết, mà là một sự thật đau đớn cần được thi hành.
Bình luận & Đánh giá truyện