**Toàn Vũ Trụ Em Ngây Thơ Nhất**
Tình yêu là hành trình đồng hành dài lâu, và câu chuyện này minh chứng cho điều đó. Từ thuở oan gia ngõ hẹp, Trình Phỉ Phỉ và Lý Du đã dần nảy nở tình cảm một cách tự nhiên. Mỗi khi Phỉ Phỉ đối mặt khó khăn, Lý Du luôn là người đầu tiên giúp đỡ; khi Lý Du buồn, Phỉ Phỉ luôn ở cạnh chia sẻ. Thời gian trôi qua, thanh mai trưởng thành, trúc mã gặt hái trái ngọt tình yêu.
Một phân cảnh đáng nhớ diễn ra khi Trình Phỉ Phỉ, một tác giả truyện tranh nổi tiếng với các tác phẩm trong sáng, quyết định bí mật “nghiên cứu” phim người lớn để làm phong phú thêm nội dung truyện. Trong một ngày nóng nực, cô trùm chăn bông kín mít, bịt tai nghe nhạc và chăm chú xem phim trên điện thoại. Bất ngờ, Lý Du xuất hiện, kéo chăn bông ra và ngạc nhiên hỏi: “Cậu bị bệnh à?” Trình Phỉ Phỉ giật mình thon thót, hoảng hốt kêu lên: “Má ơi… hù chết bảo bảo rồi.” Ánh mắt Lý Du nhanh chóng lướt qua màn hình điện thoại, thấy cảnh tượng hai thân thể không quần áo va chạm. Phỉ Phỉ vội vàng thanh minh: “Cậu nghe tớ nói…” Nhưng Lý Du chỉ cười nham hiểm, chậm rãi cởi cúc áo và trêu ghẹo: “Thèm à?… Không sao, ba ba đây cho cậu ăn no.” Trình Phỉ Phỉ lập tức phản bác: “Ách… không phải vậy, cậu nghe tôi nói…” Cuộc đối thoại dí dỏm này làm nổi bật sự ngây thơ của Phỉ Phỉ và sự trêu chọc tinh quái của Lý Du.
Bình luận & Đánh giá truyện