Truyện “Tiểu Thanh Mai Của Thủ Phụ Đại Nhân” của tác giả Bát Nguyệt Vu Hạ là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhưng cũng đầy day dứt về sự cứu rỗi và cơ hội thứ hai.
Năm A Lê chín tuổi, trái tim non nớt đã lỡ nhịp vì tiểu lang quân Hoắc Giác nhà bên, một chàng trai có dung mạo như tranh vẽ nhưng tính tình lại vô cùng lạnh lùng. Năm nàng mười bốn tuổi, nghe tin người trong mộng bị ruồng bỏ, A Lê đã lấy hết can đảm chạy đến nói với hắn: “Huynh đừng buồn, nếu nàng ấy không cần huynh, ta cần.” Đáp lại tấm chân tình của nàng là sự phũ phàng khi bị hắn ném thẳng ra khỏi cửa.
Thế nhưng, A Lê không hề hay biết, chàng trai lạnh lùng trước mắt nàng lúc này lại mang trong mình linh hồn của một vị Thủ phụ quyền khuynh thiên hạ từ kiếp trước trở về. Hoắc Giác của kiếp trước đã lội qua núi xương sông máu để báo thù, đứng trên đỉnh cao quyền lực nhưng lòng lại trống rỗng và đầy hối tiếc. Hắn hối hận vì đã đánh mất A Lê, cô gái nhỏ năm xưa dù hắn thân bại danh liệt vẫn không ngần ngại tìm cách cứu hắn ra khỏi chốn cung cấm.
Khi có cơ hội trọng sinh, mở mắt ra và trở về năm mười sáu tuổi, khoảnh khắc hắn nhìn thấy A Lê đứng ngoài cửa, ôm túi bạc, lo lắng nhìn mình, cả thế giới của hắn như được thắp sáng trở lại. Với A Lê, đây là hành trình theo đuổi người trong mộng đầy kiên trì. Còn với Hoắc Giác, đây là cơ hội để hắn bù đắp lại tất cả, để giữ chặt lấy ánh sáng duy nhất của cuộc đời mình. Nàng không hề biết rằng, trong những tháng ngày nàng âm thầm thương mến hắn, thì hắn cũng đã yêu nàng tha thiết qua cả hai kiếp người, cất giấu tình yêu đó trong từng nét vẽ hình bóng nàng qua mỗi năm tháng.
Bình luận & Đánh giá truyện