**Tiểu Nha Hoàn Vượt Ngàn Dặm Chôn Lang Quân**
Kể từ khi tôi nhìn thấy anh ta lạc lối trong thế giới đầy màu sắc và quyền lực, tôi luôn tận tâm đứng bên cạnh, nỗ lực hết mình để giúp đỡ anh. Trong suốt thời gian ấy, chúng tôi đã trải qua rất nhiều kỷ niệm đẹp đẽ, nhưng khi anh bắt đầu nắm giữ quyền lực, mọi thứ đã thay đổi. Tôi nhận ra rằng mình không thể tiếp tục ở lại, vì sự chuyển biến của anh đã trở thành một điều gì đó xa lạ. Quyết định rời bỏ không khiến tôi cảm thấy hoang mang; thực ra, tôi đã chuẩn bị tâm lý từ trước và chỉ mỉm cười khi nói: “Vậy, anh sẽ báo đáp tôi thế nào đây, thưa đức vua?” Giọng nói của vua vang lên quen thuộc, tuy nhiên, nó lại không khiến tôi cảm thấy hạnh phúc. “Đúng vậy, tôi biết rõ, bởi tôi đã ở bên cạnh anh từ thuở nhỏ,” vua đáp lại, nhưng tôi hoàn toàn không có ý định lợi dụng sự gắn bó này để đòi hỏi điều gì đó cho bản thân. Tôi nắm chặt hành lý, sẵn sàng rời bỏ quê hương và không còn muốn làm đầu bếp cho vua nữa. Nhưng thật bất ngờ, vua đã chặn tôi lại, ánh mắt đỏ hoe thể hiện nỗi đau và giọng nói ngạo nghễ: “Lẽ nào, ta chưa từng có chút tình cảm nào với ngươi sao?”
Bình luận & Đánh giá truyện