**TIÊU ĐỀ:** Thục Nhân – Mạt Trà Thời Quang
**NỘI DUNG VIẾT LẠI:**
“Mạt Trà Thời Quang” mở ra với ký ức đau buồn của tôi về một biến cố định mệnh. Thái tử, vị hôn phu của tôi, đã đem lòng si mê một cô gái câm vô danh, người đã cứu mạng anh ta, và vì thế, anh quyết định hủy bỏ hôn ước với tôi. Bất chấp sự tổn thương, với tấm lòng lương thiện, tôi đã cố gắng khuyên can anh: “Cô ấy cuộc sống khốn khó, không gia đình, lai lịch bất minh. Xin đừng từ bỏ cô ấy, hãy nạp làm thiếp để cô ấy có nơi nương tựa.”
Lời khuyên chân thành của tôi, không ngờ, lại khiến cô gái câm kia cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc, hổ thẹn và phẫn uất tột độ, dẫn đến việc nàng tự vẫn. Mười năm sau biến cố ấy, khi Thái tử lên ngôi Hoàng đế, hành động đầu tiên của ngài chính là phế bỏ ngôi vị Hoàng hậu của tôi và tàn sát toàn bộ gia tộc tôi.
Một lần nữa tỉnh dậy, tôi bàng hoàng nhận ra mình đã quay trở lại buổi tiệc mừng sinh nhật tuổi mười sáu, cái đêm định mệnh mà cuộc đời tôi rẽ lối. Khi Hoàng đế hỏi tôi có điều ước gì trong ngày đặc biệt này, tôi chậm rãi cúi đầu, lòng tràn ngập sự kính cẩn và bình thản lạ thường. “Thiếp chỉ cầu mong Thái tử và Liễu cô nương được sống bên nhau trọn đời, hạnh phúc đến bạc đầu,” tôi khẽ thốt. “Và xin bệ hạ ban hôn cho hai người.” Lời nói dứt khoát, mang theo một quyết định đã được tôi ấp ủ từ sâu thẳm ký ức.
Bình luận & Đánh giá truyện