**Thể loại:** Điền văn, không ngược.
Một tình yêu sâu đậm đã âm thầm nảy nở từ rất lâu, ngay cả khi em còn chưa hay biết.
Sau bốn năm Thư Hạo bị lưu đày ở nước ngoài, cuối cùng cậu cũng nhận được lệnh đặc xá để trở về. Tuy nhiên, khi đặt chân về quê hương, cậu bàng hoàng nhận ra mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn: cha mẹ ly hôn, gia đình phá sản, và người bạn thanh mai trúc mã gắn bó nhiều năm giờ đã có tình yêu mới.
Thư Hạ thốt lên đầy chua chát: “Tôi đúng là thương thay cho thân mình!”
Giữa lúc tuyệt vọng ấy, Thư Hạ tình cờ gặp lại Thích Phỉ Nhiên – người mà cậu xem là kẻ thù từ thời cấp ba. Cậu công khai tỏ rõ sự khó chịu với người này, nhưng cha cậu lại tuyên bố: “Tiểu Thích chính là ân nhân của gia đình chúng ta.”
Thư Hạ ngạc nhiên: “Hả hả hả?”
Cha cậu giải thích thêm: “Chúng ta đang nợ Tiểu Thích một khoản tiền rất lớn.”
Thư Hạ vẫn chưa hết bàng hoàng: “Hả hả hả?”
Thư Hạ chán nản hỏi: “Thích Phỉ Nhiên, bên cạnh anh có thiếu người không?”
Thích Phỉ Nhiên đáp: “Tôi không thiếu gì cả, chỉ thiếu một người yêu.”
Thư Hạ từ trước đến nay chưa từng bận tâm hay để người mà cậu gọi là “kẻ thù” này trong lòng, và cậu cũng chẳng hề hay biết rằng mình đã luôn ngự trị trong trái tim của đối phương.
Thư Hạ sà vào lòng anh: “Em có đầu óc hay không có đầu óc?”
Thích Phỉ Nhiên gật đầu: “Có đầu óc.”
“Em giỏi hay không giỏi?”
“Giỏi.”
“Ngoại hình em lại còn đẹp trai như vậy, xong rồi, Thích Phỉ Nhiên, có phải anh yêu em chết mất rồi không?”
Cái tên nhóc vô tư, không biết ngượng này, bao nhiêu năm trôi qua vẫn chẳng hề thay đổi.
Thích Phỉ Nhiên gật đầu, đáp lại: “Vô cùng yêu em.”
Thụ có phần đáng yêu, còn công là một người lạnh lùng nhưng đôi khi lại bộc lộ sự trái ngược trong nội tâm.
**Nội dung:** Tình yêu đô thị, oan gia ngõ hẹp.
**Nhân vật chính:** Thư Hạ, Thích Phỉ Nhiên / **Phối hợp diễn:** Lạc Thụy, Tiêu Dĩ Quyết, Tần Tiêu / **Khác:**…
Bình luận & Đánh giá truyện