Ba mươi năm, tôi là vợ Trần Nam. Ngay cả khi bệnh tật hiểm nghèo, anh vẫn tận tụy kề cận chăm sóc. Con cháu khen tôi có phúc, hàng xóm láng giềng ngưỡng mộ tôi vì có người chồng tốt. Thế nhưng, chỉ riêng tôi thấu rõ, người đàn ông luôn kề bên tôi, dẫu vẻ ngoài ôn hòa, lại thực chất là một khối băng lạnh giá, chưa từng dành cho tôi dù chỉ một chút tình yêu. Thậm chí đến ngày tôi lìa trần, anh cũng không rơi được giọt nước mắt nào.
Sống lại, tôi quay về những năm chín mươi, đúng vào lúc chúng tôi vừa kết hôn. Lần này, tôi quyết định xem Trần Nam như một phương tiện: kiếm tiền, chia sẻ giường chiếu và cùng nuôi dạy con gái. Thế nhưng, khi tôi bắt đầu trở nên hờ hững, Trần Nam lại đột nhiên như bừng tỉnh. “Em à, liệu anh có thể… gần gũi em lần nữa không?” Ừm…
Bình luận & Đánh giá truyện