Truyện “Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái” của tác giả Tịch Thước là một câu chuyện đầy kịch tính về hành trình đòi lại công lý và bảo vệ những gì thân thương nhất của một người mẹ.
Kiếp trước, Đỗ Tiểu Oánh đã sống một cuộc đời cống hiến đến kiệt quệ cho nhà chồng. Bà như một người đàn ông, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, ra công trường khiêng gạch, buộc thép, vắt kiệt sức mình để nuôi lớn bốn đứa cháu trai. Thế nhưng, sự hy sinh mù quáng ấy chỉ đổi lại bi kịch nối tiếp bi kịch: bốn cô con gái ruột lần lượt yểu mệnh, đứa con duy nhất còn lại cũng vì tổn thương mà trở nên xa cách. Để rồi khi tuổi già sức yếu, bệnh tật bủa vây, bà bị chính những đứa cháu mình từng hết lòng cưu mang vứt bỏ, nhốt trong chuồng dê lạnh lẽo chờ chết trong sự vong ân bội nghĩa đến tột cùng.
Mang theo nỗi oán hận ngút trời, Đỗ Tiểu Oánh trọng sinh, trở về đúng thời điểm bi kịch sắp sửa ập xuống đầu con gái lớn. Lần này, bà không còn là người phụ nữ nhu nhược, cam chịu. Với ngọn lửa căm hờn bùng cháy, bà quyết tâm dùng chính đôi tay này để xé toạc bộ mặt giả nhân giả nghĩa của nhà chồng, giáng những cú đòn sấm sét vào đám ma cà rồng hút máu. Bà sẽ tự mình viết lại số phận, bảo vệ các con gái bằng mọi giá.
Giữa lúc một mình chiến đấu với cả gia đình lang sói, người chồng vốn đã qua đời từ sớm ở kiếp trước bỗng nhiên trở về từ quân ngũ. Những tưởng sẽ lại thêm một trận cãi vã, bà lạnh lùng ra điều kiện: “Anh mà còn bênh vực họ, chúng ta ly hôn! Con tôi mang đi”. Nào ngờ, người đàn ông cao lớn ấy lại ôm chầm lấy bà, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói khàn đi vì xúc động: “Vợ ơi, chúng ta không ly hôn! Nhà này, em nói là quyết!”.
Bình luận & Đánh giá truyện