**Tiêu Đề: Tháng Sáu Năm Ấy Mưa Rơi**
Câu chuyện tình yêu giữa Bạch Sanh và Giang Huyền Tranh được bao trùm bởi những cảm xúc sâu sắc và nỗi đau đớn. Bạch Sanh từng ấp ủ những ước mơ lớn lao, nhưng những điều tốt đẹp ấy dần bị xáo trộn bởi chính người mà cô yêu thương nhất. Giang Huyền Tranh, với sự mạnh mẽ, đã chỉ trích Hàn Thuần: “Cô đã ở vị trí này nhờ Bạch Sanh, và cô không thể xem thường cô ấy.” Cô thẳng thắn nhắc nhở Hàn Thuần về con đường đưa cô đến ánh hào quang, chính là sự nỗ lực của Bạch Sanh.
Dù Hàn Thuần không đánh giá cao Bạch Sanh, nhưng tình cảm của Giang Huyền Tranh dành cho Bạch Sanh là vô hạn. Mưa rơi, nhuộm ướt con phố vắng tê tái. Một chiếc xe buýt lao qua, làm bẩn giày trắng của Bạch Sanh. Gương mặt cô vẫn không thay đổi, nước mắt không ngừng rơi mà không có vị ngọt của hạnh phúc. Giang Huyền Tranh, với chiếc ô che chở Bạch Sanh, thấu hiểu nỗi đau của cô. Dù Bạch Sanh có thể nhìn Giang Huyền Tranh như một đứa trẻ chưa trưởng thành, nhưng cô không thể biết rằng đứa trẻ ấy sẽ lớn lên và để lại dấu ấn lớn trong cuộc đời mình. “Nước mắt của chị không dành cho nỗi đau, mà cho hạnh phúc,” Giang Huyền Tranh thầm nhủ.
Bình luận & Đánh giá truyện