**Thông tin tác phẩm:**
Tác phẩm gồm 140 chương, tổng độ dài ước tính hơn 2000 trang Word.
**Đội ngũ thực hiện:**
* **Biên tập:** Tuyết Ảnh Nhi, Yến Nhi, Tiểu Liên, meoluoivip96, Tử Ngân
* **Kiểm duyệt:** Nguyệt Nha, Thần Vương Tiên Trang, Tuyết Ảnh Nhi0052
* **Thiết kế ảnh bìa:** Tuyết Ảnh Nhi
* **Lịch đăng tải:** 2-4 chương mỗi tuần.
**Tóm tắt nội dung:**
Tại buổi lễ hủy hôn, Hoa Kinh Vũ thẳng thừng tuyên bố nàng là người chủ động từ hôn Thái tử. Nàng khẳng định không chấp nhận một người chồng “cặn bã” hay “đồ lợn giống nam”, mà chỉ muốn kết hôn với người đàn ông sẽ yêu thương, chiều chuộng nàng hết mực và chung thủy một vợ một chồng. Thái tử lập tức biến sắc khi thánh chỉ được trao, khiến toàn bộ tân khách trong đại sảnh đều ngỡ ngàng.
Hoa Kinh Vũ vốn là bậc thầy chế độc hàng đầu của tổ chức Quỷ Quái, nay xuyên không nhập vào thân phận một Thái tử phi bạc mệnh, bị gia đình ruồng bỏ và liên tục bị chèn ép. Đối mặt với sự bắt nạt, nàng đáp trả tàn độc những lời mắng chửi, hung hăng phản đòn khi bị đánh, và tính kế lại gấp trăm ngàn lần với những kẻ muốn hãm hại nàng. Những kẻ “cặn bã” cả nam lẫn nữ dám tìm đến gây sự sẽ phải đối mặt với sự tàn nhẫn và vô tình của nàng, không chết cũng tàn phế.
Bắc U Vương, vị “Tà Vương” nổi tiếng tàn bạo của đế quốc, kẻ chưa từng để bất cứ thứ gì lọt vào mắt xanh, lại bất ngờ xuất hiện và bá đạo quấn lấy nàng. Hắn dùng vẻ mặt tà mị, quyến rũ đưa ra lời đề nghị: “Ta sẽ sủng nàng đến tận trời, yêu thương nàng đến tận đất, nàng có chấp nhận không?”
**Các đoạn hội thoại tiêu biểu:**
**Hội thoại 1:**
Thái tử một lần nữa cầu hôn Hoa Kinh Vũ, hứa hẹn đưa nàng lên vị trí Thái tử phi và tương lai là Hoàng hậu của Yến Vân quốc. Nàng mỉa mai rằng Thái tử “thiên hạ vô địch không biết xấu hổ”, da mặt dày đến mức đáng kinh ngạc. Dù Thái tử van xin nàng tha thứ, nàng vẫn phũ phàng đáp trả rằng chỉ nhìn mặt hắn cũng muốn phế, rồi lạnh lùng đuổi hắn đi.
**Hội thoại 2:**
Nàng chất vấn Bắc U Vương vì sao lại gần gũi nàng khi trước đó hắn từng nói không thích nữ nhân. Hắn phủ nhận, cho rằng đó là lời nàng tự nói. Khi nàng trách hắn viện cớ “nan ngôn chi ẩn” (việc khó nói) để nhờ nàng trị liệu rồi lợi dụng, chiếm tiện nghi của nàng, hắn lại tỏ vẻ oan ức, nói rằng mình là người chịu thiệt thòi hơn vì nàng đã “ăn đậu hũ” của hắn nhiều hơn. Nàng nheo mắt hỏi có phải hắn đang ngụ ý mình bị thiệt. Hắn đáp rằng không thiệt, chỉ cần nàng chịu trách nhiệm. Khi nàng hỏi lý do nàng phải chịu trách nhiệm, hắn lập tức đổi lời, nguyện ý gánh vác trách nhiệm và hứa sẽ sủng ái, yêu thương nàng.
Bình luận & Đánh giá truyện