Ta từng nghe tiểu thư Hòe Hạ khẳng định rằng thế gian vốn bình đẳng, và nàng luôn xem ta như tỷ muội ruột thịt. Thế nhưng, thực tế lại khắc nghiệt hơn nhiều. Nàng cấm ta hành lễ, khiến ta vô tình phạm lỗi và phải chịu trận đòn roi từ bà nội. Nàng cũng không cấp bất kỳ phần thưởng nào, với lý do nàng chưa bao giờ coi ta là người dưới cấp, song mẹ ta lại qua đời vì không có tiền chạy chữa. Khi đại thiếu gia muốn nạp ta làm thiếp, nàng đã nhanh chóng ngăn cản, viện dẫn nguyên tắc “một đời chỉ có một người duy nhất”, vô hình trung cắt đứt cơ hội đổi đời của ta.
Sau này, khi ta liều mình cứu nàng khỏi dòng nước và rồi mắc bệnh, nàng đã khóc than thống thiết, biểu lộ sự đau đớn tột cùng. Tuy nhiên, ngay khi hay tin ta nhiễm bệnh lao, nàng liền ra lệnh đuổi ta ra khỏi phủ, thậm chí không cho ta một xu để chữa trị. Cuối cùng, ta đã gục ngã và chết đi trong nỗi tuyệt vọng không cùng. Khi ta mở mắt lần nữa, ta bàng hoàng nhận ra mình đã được trọng sinh, quay trở về thời điểm ta vẫn còn là nha hoàn phục vụ bên cạnh nàng, Hòe Hạ à!
Bình luận & Đánh giá truyện