TIÊU ĐỀ: Rừng Trúc Đêm Mưa – Nam Yên Bắc Vũ
Trong một cuộc trò chuyện thân mật, Lâm Vũ Sơ bất chợt nhận được câu hỏi về người bạn đời của mình. Một người bạn, với vẻ mặt đầy tò mò và thiện ý, đã nhẹ nhàng hỏi cô: “Chồng cô là người như thế nào vậy, Lâm Vũ Sơ?”. Câu hỏi tuy đơn giản nhưng đòi hỏi một câu trả lời sâu sắc, và Lâm Vũ Sơ đã dành một thoáng suy tư, hình dung về Lương Mục Xuyên trong tâm trí mình. Cuối cùng, cô mỉm cười và đưa ra một so sánh đầy bất ngờ nhưng cũng vô cùng hình tượng: “Chồng tôi à? Anh ấy giống như ‘trúc đá'”.
Ánh mắt người đối diện thoáng nét bối rối, dường như chưa thể nắm bắt hết ý nghĩa ẩn chứa trong cụm từ độc đáo ấy. Họ chớp mắt vài lần, rồi hỏi lại với giọng điệu đầy hoài nghi: “Trúc đá?”. Lâm Vũ Sơ hiểu được sự ngạc nhiên đó. Cô gật đầu xác nhận, ánh mắt lấp lánh sự tự hào: “Đúng vậy, chính là hình ảnh ‘trúc đá’ mà nhà thơ nổi tiếng thời Thanh, Trịnh Ban Kiều, thường dùng trong thơ ca của mình. Đó là một hình tượng rất đặc biệt và đầy ý nghĩa sâu sắc.”
Không chỉ dừng lại ở việc so sánh, Lâm Vũ Sơ còn cẩn thận tìm hiểu sâu hơn về ý nghĩa thực sự của cụm từ “trúc đá” mà mình đã dùng. Cô dành thời gian tra cứu, suy ngẫm, để đảm bảo sự lựa chọn của mình hoàn toàn chính xác và xứng đáng với người chồng tài giỏi của mình. Sau khi tìm được câu trả lời, sự thấu hiểu hiện rõ trên gương mặt cô. Ý nghĩa của “trúc đá” hoàn toàn làm cô hài lòng: “Trúc đá không chỉ đơn thuần là sự kết hợp giữa hai vật thể, mà nó còn tượng trưng cho một phẩm chất cao quý – sự cứng rắn, kiên định và thẳng thắn đến cùng cực.” Đối với Lâm Vũ Sơ, Lương Mục Xuyên chính là hiện thân sống động của những giá trị ấy, một người đàn ông với ý chí vững vàng và tấm lòng ngay thẳng.
Bình luận & Đánh giá truyện