**Phồn Lộ**
“Bi thu tương tuế vãn, phồn lộ dĩ thành sương” – câu thơ của Nhan Sán khắc họa một khung cảnh thanh thoát và sâu lắng, nơi một vị tăng trẻ tuổi luôn ngồi giữa bông sen tươi đẹp. Không gian xung quanh anh được điểm xuyết bởi những âm thanh nhẹ nhàng của tiếng chuông ngân vang vào buổi sáng sớm và tiếng trống rộn ràng vào buổi chiều tà. Trong lòng anh, hình bóng người phụ nữ hiện lên rồi lại tan biến, mang đến một mối lương duyên thoáng chốc, đầy huyền bí và mờ ảo như làn sương buổi sớm mai.
Khi những kinh văn trở nên trống rỗng, và ánh sáng từ ngọn đèn trường thành cuối cùng cũng đã tắt, anh bắt đầu cảm thấy sự cô đơn bao trùm. Thời gian trôi qua, cổng Phật, nơi mà anh từng nghĩ sẽ giữ lại những kỷ niệm và tình yêu ban đầu, dường như cũng không còn khả năng níu giữ những gì đã mất. Sự hiện diện của người phụ nữ trong tâm trí anh ngày càng phai nhạt, như những đám mây trôi qua bầu trời xanh. Đó là dấu hiệu của một tình yêu vừa đẹp đẽ vừa bi thương, thể hiện rằng đôi lúc, chúng ta phải chấp nhận sự mất mát trong cuộc sống, dù cho điều đó có khó khăn đến đâu.
Bình luận & Đánh giá truyện