Tiêu đề: Phi Chức Nghiệp Bán Tiên – Lạp Miên Hoa Đường Đích Thỏ Tử
Cuộc đời Tạ Linh Nhai bất ngờ rẽ lối khi anh đột nhiên trở thành chủ nhân của một đạo quan nhỏ bé, khiêm tốn. Điều đáng ngạc nhiên là đạo quan này tọa lạc tại một vị trí đắc địa đến khó tin: ngay sát bên một khu phố thương mại luôn tấp nập người qua lại, kề cạnh một quảng trường rộng lớn thường xuyên diễn ra các hoạt động cộng đồng sôi nổi, và chỉ một bước chân là đến khu chợ thực phẩm địa phương nhộn nhịp với đủ loại hương vị.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự sầm uất bao quanh, đạo quan lại mang một vẻ cô đơn, lạc lõng đến lạ thường. Cửa đạo quan ít khi có bóng dáng tín đồ lui tới, khiến hương khói vốn dĩ phải nghi ngút, nay chỉ còn phảng phất nhạt nhòa, mang theo hơi thở của sự vắng vẻ và nghèo nàn. Rõ ràng, nơi đây cần một sự hồi sinh mạnh mẽ.
Với tầm nhìn đầy tham vọng, mục tiêu đặt ra là biến đạo quan nhỏ bé này thành một trong những đạo quan lớn nhất và uy tín nhất, nơi mà lễ vật dâng cúng luôn đầy ắp, và hương khói lúc nào cũng nghi ngút, tạo nên một không gian linh thiêng và sống động nhất. Tạ Linh Nhai, dù không có bất kỳ bằng cấp hay giấy chứng nhận chuyên nghiệp nào trong lĩnh vực tâm linh, vẫn tràn đầy tự tin tuyên bố khả năng phi thường của mình. Anh quả quyết: “Tôi có thể bắt quỷ, giúp giải quyết những vấn đề tâm linh; tôi có thể đoán định vận mệnh con người một cách chuẩn xác; tôi am hiểu và có thể vẽ ra những lá bùa hộ mệnh đầy uy lực; và tôi cũng rất giỏi trong việc xem phong thủy, điều chỉnh khí trường để mang lại tài lộc, bình an. Dù không có giấy chứng nhận chuyên nghiệp, nhưng tôi biết rõ bản thân mình chính là một người bán tiên thực thụ, một chuyên gia không bằng cấp đầy tài năng!”
Bình luận & Đánh giá truyện