**Thể loại:** Đam mỹ, bối cảnh cổ trang giang hồ.
**Lưu ý:** Truyện có nội dung tình cảm nam x nam, độc giả đã được cảnh báo!
**Bản gốc:** 29 chương.
**Thực hiện:** Kail Sahara (hay còn gọi là Xuân Vũ)
Tuyết rơi không ngừng, chỉ trong chưa đầy nửa canh giờ đã phủ dày quá nửa thân người. Người đàn ông cuối cùng cũng tỉnh giấc, cố sức lay động cơ thể. Nội lực tạm thời chưa hồi phục, hắn loạng choạng đứng dậy, khó khăn lê bước đến một gốc cây cổ thụ gần đó.
Tìm được chỗ tựa lưng, hắn từ từ ngồi phịch xuống, nhắm mắt điều hòa hơi thở.
Rõ ràng vết thương nghiêm trọng hơn hắn nghĩ. Dù chưa đến mức nguy hiểm tính mạng, nhưng đã lâu lắm rồi hắn không phải chịu đựng nỗi đau nhức buốt thấm dần vào cơ thể như thế này. Hắn ý thức được máu đang không ngừng chảy ra khỏi cơ thể, nhưng không tài nào đưa tay ấn chặt cầm máu được, bởi độc tố đã khiến toàn thân hắn dần cứng đờ.
Không biết bao lâu trôi qua, ngay khi ý thức sắp tan biến, nhờ bản năng cảnh giác đã tôi luyện qua nhiều năm, hắn bỗng nghe thấy tiếng bước chân người trên nền tuyết. Gắng gượng giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng, qua tầm nhìn mờ ảo, hắn thấy một thiếu niên ngồi xổm xuống, ánh mắt đầy vẻ lo lắng nhìn mình. Chỉ đến lúc đó, hắn mới an tâm chìm vào hôn mê sâu.
Tỉnh dậy lần nữa, hắn thấy mình đang được đắp một tấm chăn lông cừu ấm áp, vết thương đã được băng bó kỹ lưỡng, máu cũng đã ngừng chảy. Lượng độc tố trong người chỉ còn một nửa, và nội lực cũng đã hồi phục. Hắn thử cử động toàn thân, tạo ra tiếng động làm kinh động người bên ngoài. Thiếu niên vén rèm bước vào, thấy hắn đã tỉnh, liền thở phào một tiếng nhẹ nhõm, nở nụ cười trong trẻo, dịu dàng hỏi: “Ngài thấy trong người thế nào rồi ạ?”
Bình luận & Đánh giá truyện