Thông tin truyện

Nhẹ Tiếng Mực, Vẽ Non Sông

Nhẹ Tiếng Mực, Vẽ Non Sông

Tác giả:

Nguồn:

dochay.tech

Trạng thái:

Hoàn Thành
Đánh giá: 10 / 10 từ 1 lượt

**NHIỆM VỤ:** Viết lại nội dung bài viết sau đây.

**YÊU CẦU:**
– Viết lại CHÍNH XÁC từ 200 đến 250 từ
– Sử dụng chiến lược: mở rộng và chi tiết hóa (hiện tại: 115 từ → mục tiêu: 200-250 từ)
– Giữ nguyên toàn bộ thông tin có trong nội dung gốc
– Viết bằng ngôn ngữ tự nhiên, rõ ràng

**TIÊU ĐỀ:** Nhẹ Tiếng Mực, Vẽ Non Sông

**NỘI DUNG VIẾT LẠI:**

Ngay giây phút trước ngưỡng cửa tái sinh, khi cơ thể tôi chuẩn bị lao xuống vực sâu hun hút, tôi đã dứt khoát dùng hết sức bình sinh đạp văng người chồng đang cố gắng níu giữ mình. Một nụ cười mãn nguyện, xen lẫn chút chua chát, bỗng nở trên môi khi tôi buông mình vào khoảng không vô tận, để thân thể tự do rơi xuống đáy vực thăm thẳm, chấm dứt một kiếp sống đầy bi ai.

Kiếp trước, bi kịch ập đến quá sớm. Phu quân tôi, Lâm Khoát Chi, đã tử trận nơi chiến trường Bắc Cương khi tôi vừa tròn hai mươi tuổi. Theo lời mẹ chồng, tôi đã từ bỏ cơ hội tái giá, thậm chí dốc cạn toàn bộ số hồi môn quý giá của mình để nuôi dưỡng những đứa con riêng của hắn. Từng đồng tiền, từng món trang sức đều được đổi lấy những ngày tháng cơ cực, chỉ để chăm sóc những đứa trẻ không cùng huyết thống, gieo mầm cho chuỗi bi kịch về sau.

Thế nhưng, sự hy sinh và lòng vị tha của tôi chỉ đổi lại sự lạnh nhạt, vô ơn. Khi già yếu bệnh tật, thân thể tiều tụy, tôi bị chính những đứa con mình nuôi nấng nhẫn tâm ném ra bãi tha ma hoang vu, và bỏ mạng thê thảm dưới hàm sói hoang. Cái chết đau đớn ấy đã khắc sâu thành lời nguyền trong tâm khảm. Nay được sống lại, tôi thề sẽ không bao giờ để bi kịch ấy lặp lại. Tôi sẽ không cho phép những kẻ đã đẩy tôi vào bi kịch đó được sinh ra trên cõi đời này. Định mệnh của tôi, lần này, sẽ do chính tôi nắm giữ.

Bình luận & Đánh giá truyện