Chẳng ai có thể tồn tại đồng thời ở hai thế giới, dù chỉ trong giấc mộng. Anh trai của Phùng Tuyết từng khẳng định điều này, và rõ ràng cả hai anh em đều nhận thức rằng Phùng Tuyết rồi sẽ phải lựa chọn từ bỏ một trong số đó. Trong cõi mộng, Phùng Tuyết hóa thân thành Trương Tuyết, hoặc Đỗ Tuyên. Một giấc mộng tựa một đời người. Nếu cái chết đồng nghĩa với sự giải thoát, Phùng Tuyết chỉ có thể xem đó là một sự giải thoát chóng vánh. Phùng Tuyết đã hóa thành Trương Tuyết, vị thiên kim được phủ Thừa Tướng nâng niu hết mực, đồng thời cũng là Đỗ Tuyên, tiểu bá vương lừng lẫy khắp Sài Kinh. Dẫu vậy, Phùng Tuyết vẫn không tài nào cam tâm, không sao chấp nhận nổi. Hủy bỏ hôn ước với Diệp Trầm, khước từ Thái Tử. Tất cả chỉ vì một bóng hình, người mà Phùng Tuyết hiểu rõ rằng trọn đời này, vĩnh viễn không thể kề bên… “Phùng Tuyệt, anh là người duy nhất em còn vương vấn, cũng là người duy nhất em mãi mãi giữ kín trong thâm tâm…”
**Trích đoạn của nam chính:**
#1: “Tuyết, chúng ta là anh em, là song sinh của nhau…” Anh siết chặt cô vào lòng, từng lời thốt ra đầy khó nhọc, như bị nén lại qua kẽ răng.
#2: Toàn thân anh ướt đẫm, từng bước dồn cô sát vào bức tường. Những ngón tay thon dài lạnh buốt chạm lên cằm cô. Anh cúi xuống, áp bờ môi lạnh lẽo của mình lên môi cô, giọng nói cợt nhạt, “Tại sao chúng ta lại phải là anh em?”
#3: Anh lặng lẽ ngồi cạnh giường bệnh, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xanh xao của cô, nở nụ cười bình thản: “Tuyết, chúng ta cứ sống như thế này được không? Anh không cưới vợ, em cũng đừng lấy chồng. Chúng ta cứ ở bên nhau cho đến khi bạc đầu, được không em?”
Bình luận & Đánh giá truyện