**TIÊU ĐỀ: Ngọc Lụa Vàng**
Sau thời gian dài tìm kiếm trong vô vọng, cuối cùng, Lục Đình Trấn đã khám phá ra sự thật gây chấn động: Chương Chi Vi, người tưởng chừng đã ra đi mãi mãi, lại đang sống, và thậm chí còn giả chết. Căn phòng chìm trong bóng tối, ánh sáng ban ngày bị những tấm rèm dày màu đen ngăn chặn hoàn toàn, tạo nên một không khí ngột ngạt và nặng nề. Lục Đình Trấn, với vẻ mặt phức tạp, vứt chiếc bật lửa sang một bên, để nó va chạm nhẹ xuống sàn. Ánh mắt anh xoáy sâu vào Chương Chi Vi, người đang ngồi lặng lẽ trên chiếc sofa màu lục sẫm, đôi mắt khẽ nheo lại. Cô ấy hiện lên như một viên ngọc quý giá nhưng lại đang chôn giấu mình trong bóng tối sâu thẳm, toát lên vẻ mong manh và cô độc đến tột cùng. Giọng nói của cô yếu ớt nhưng đầy khắc khoải, phá vỡ sự im lặng: “Rốt cuộc phải thế nào thì chú mới chịu buông tha cho tôi?”
Lục Đình Trấn chỉ im lặng, không đáp lời, ánh mắt anh chất chứa vô vàn suy tư. Trong không gian tĩnh mịch ấy, khói hương đàn thoang thoảng lan tỏa, mang theo một mùi hương quen thuộc đến ám ảnh, như một lời nhắc nhở về ba năm về trước. Ba năm đó, Chương Chi Vi cũng ngồi trên một chiếc giường màu lục sẫm, hai tay khẽ ôm lấy bờ vai gầy, đôi mắt to tròn, sáng long lanh ánh lên niềm hy vọng. Khi ấy, cô gái trẻ đã hỏi anh với tất cả sự hân hoan và chút ngại ngùng ngây thơ: “Cháu có thể ở bên cạnh chú mãi mãi không?” Sự tương phản giữa quá khứ tươi sáng và hiện tại đầy bi thương khiến không khí càng thêm nặng nề.
Bình luận & Đánh giá truyện