Thể loại chính: Ngôn tình, hiện đại, hắc bang, ngược, HE.
Nhân vật chính: Phàm Dịch (sau này là Uy Dực) và Tử Ngạn (sau này là Sa Mạn).
Tôi từng thắc mắc về khái niệm duyên phận.
Họ đáp rằng duyên ví như băng giá, khi được ôm ấp trong lòng rồi tan chảy, thì duyên cũng theo đó mà cạn.
Tôi phản bác: Không đúng, dù băng tan duyên tận, tình cảm vẫn mãi vẹn nguyên nơi trái tim này.
Họ lại nhấn mạnh: Khởi đầu tốt đẹp sẽ dẫn đến kết thúc viên mãn, nhưng một khởi đầu không trọn vẹn chỉ mang lại bi thương thống khổ.
Tôi kiên quyết phủ nhận: Dù phải chịu đựng muôn vàn thống khổ, tôi vẫn nguyện ý ở bên chàng, dù ngàn năm sau vẫn mãi không đổi.
Tựa như Mạn Châu Sa Hoa ngàn năm nở ngàn năm tàn, vĩnh viễn không được nhìn thấy lá xanh. Hay dẫu phải chìm trong Vong Xuyên Hà, chịu đựng sự giằng xé đau đớn, tôi vẫn khao khát được ở cạnh chàng. Ngàn năm vẫn vậy, tình cảm ấy chẳng chút đổi thay.
Bình luận & Đánh giá truyện