Tựa truyện “Miểu Miểu Không Hẹn” của tác giả Quy Ngư mở ra một không gian nội tâm đầy day dứt, đặc biệt thông qua một đoạn trích ý nghĩa từ cuốn nhật ký cá nhân của nhân vật chính Vu Miểu Miểu. Đoạn trích này phơi bày những suy tư chân thực và nỗi lòng thầm kín của cô gái trẻ về vị trí của mình trong thế giới xung quanh.
Miểu Miểu tự nhận thức sâu sắc về sự khác biệt giữa bản thân và những người đồng trang lứa. Cô viết: “Những người khác rất nổi bật, chữ viết đẹp, thành tích tốt.” Những cá nhân này dường như sở hữu mọi yếu tố để trở thành tâm điểm: sự ưu tú trong học vấn, thể hiện qua điểm số cao và nét chữ hoàn hảo, cùng với vẻ ngoài thu hút mọi ánh nhìn. Họ đại diện cho chuẩn mực của sự thành công và được ngưỡng mộ.
Trái ngược hoàn toàn, Miểu Miểu lại cảm thấy mình chìm nghỉm trong sự tầm thường: “Trong khi tôi lại quá bình thường, đến mức đứng giữa đám đông, nhanh chóng không ai nhận ra tôi nữa…” Lời thú nhận này chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm về sự vô hình, về cảm giác bị lãng quên, thậm chí là tan biến vào không khí dù đang hiện diện. Cô không có bất kỳ đặc điểm nổi bật nào để tạo dấu ấn, khiến cô tự ti và cảm thấy mình không có giá trị đặc biệt.
Sự đối lập này càng trở nên rõ nét khi cô nhắc đến Nhan Quyện, người mà trái tim Miểu Miểu đã dành trọn tình yêu say đắm. “Nhiều người có lý do để thích Nhan Quyện,” cô thừa nhận, ngầm khẳng định sức hút và sự ưu tú của Nhan Quyện. Tuy nhiên, nỗi đau lại đến từ sự so sánh với chính mình: “Nhưng lại ít người có lý do để thích Vu Miểu Miểu.” Đây là một tiếng thở dài đầy chua xót, thể hiện niềm tin rằng cô không sở hữu bất cứ phẩm chất nào đáng để yêu thương hay được chú ý.
Mười năm dài đằng đẵng “trôi qua như một ngày” không chỉ nhấn mạnh sự trường tồn, bền bỉ của tình cảm Miểu Miểu dành cho Nhan Quyện, mà còn gợi mở về một hành trình chờ đợi không ngừng nghỉ. Dù thời gian có trôi đi, tình yêu của cô vẫn vẹn nguyên, không chút phai nhạt, như một lời khẳng định về nỗi lòng kiên định của cô gái bình thường này.
Bình luận & Đánh giá truyện