Anh quay người sang nhìn cô gái đang hờn dỗi, đưa tay khẽ bẹo má cô.
“Thế nào? Em có một người chồng như anh đây, vừa bảnh bao, giàu có, lại còn ‘điện nước đầy đủ’ thế này, bao cô gái mơ ước còn chẳng được, em thấy mình quá hời rồi còn gì?”
Từ Ngôn Hy trầm ngâm. Ừm, cũng đúng thật. Nhưng không thể cứ để mọi chuyện như vậy được, cô bèn bĩu môi giận dỗi:
“Nhưng anh vẫn chưa chịu cầu hôn em đó nha!”
“Em muốn anh cầu hôn ư?”
“Đương nhiên rồi!”
Hoắc Dư Viễn bất chợt ghé sát lại, một tay luồn ra sau gáy cô, kéo cô về phía mình và áp môi anh lên môi cô. Nụ hôn ngọt ngào, cuồng nhiệt quấn quýt lấy lưỡi cô, mãi đến khi cả hai ngất ngây mới chịu buông ra.
Từ Ngôn Hy mắt rơm rớm nhìn anh.
“Anh… anh ăn đậu hũ của em!”
“Chẳng phải em muốn ‘cầu hôn’ sao? Chính là ‘cầu anh hôn em’ đó.” Anh ta đắc ý liếm nhẹ môi, rồi nghiêng đầu nháy mắt với cô một cái.
Cô chỉ biết thở dài, đây chính là cái kiểu “không sợ lưu manh, chỉ sợ lưu manh có văn hóa” trong truyền thuyết mà người ta vẫn hay nói đây rồi.
Bình luận & Đánh giá truyện