**Thể loại:** Cổ trang, hài hước, sủng ái, kết thúc viên mãn.
**Biên tập:** Hồ Điệp Nhi
**Độ dài:** 59 chương
**Thiết kế:** ngocvukytam – NaDu
Trong cơn túng quẫn vì phải chạy trốn, nàng đành liều lĩnh làm liều, chặn đường cướp bóc.
Thật là một khởi đầu đầy trắc trở!
Không ngờ, vừa xuống núi làm “sơn tặc” để cướp tiền, nàng lại xui xẻo đụng trúng một tên thổ phỉ háo sắc chính hiệu, còn bị hắn trêu ghẹo ngược lại.
Mà tên “hái hoa tặc” này lại đáng ghét vô cùng, đã chiếm tiện nghi của nàng còn buông lời chê bai nhan sắc, vóc dáng của nàng, nào là mặt không đủ xinh, eo không đủ thon, thân hình không đủ đầy đặn.
Hắn tưởng hắn đang đi tuyển mỹ nhân hay sao chứ?
Quân Tiểu Tà nổi cơn thịnh nộ, hậu quả của nó thực sự rất nghiêm trọng.
Lật bàn! Mối thù này đã kết rồi!
Hắn là đại ma đầu giết người không chớp mắt, là Ma quân khiến giang hồ nghe danh đã khiếp vía, sao có thể để một tiểu nha đầu non choẹt từ đâu nhảy ra đùa giỡn?
Dám cướp tiền của hắn ư?
Được lắm, đã mang ý định cướp hắn thì thôi đi, còn vọng tưởng sau đó chiếm thêm tiện nghi, vậy đừng trách hắn ra tay độc ác.
Từ nay về sau, Quân Tiểu Tà bất đắc dĩ vướng phải món nợ “thịt”, theo chân hắn hành tẩu khắp giang hồ…
***
**Trích đoạn 1:**
“Quân chủ!” Thuộc hạ run rẩy bẩm báo.
Hắn, gương mặt bình thản nhưng toát lên uy nghiêm: “Chuyện gì?”
“Có kẻ chặn đường cướp bóc!”
Hắn thậm chí không nhấc mí mắt, lạnh nhạt phun ra một chữ: “Giết.”
“Nhưng, nhưng người cướp là Quân cô nương.”
“Còn đứng ngây ra đó làm gì?”
Thuộc hạ vừa rút đao định xông lên, phía sau đã vang lên tiếng gầm giận dữ: “Bổn tọa ra lệnh cho ngươi mang tất cả đồ có giá trị giao hết cho nàng!”
“Lùi lại! Bọn ngươi tay chân vụng về, chi bằng Bổn tọa tự làm cho nhanh.”
**Trích đoạn 2:**
“Quân chủ, đây là trà sâm của ngài.” Một mỹ nữ được tiến cống bưng trà sâm đến, “vô tình” làm đổ nước trà lên tay áo của hắn, đồng thời tự làm bỏng tay mình. Nàng ta kêu đau, mong đợi được hắn quan tâm như Quân Tiểu Tà.
Không ngờ, hắn chỉ phẩy tay: “Người đâu, đưa nàng ta ra ngoài, thưởng cho tử sĩ.”
Mỹ nữ uất ức thốt lên không chút suy nghĩ:
“Vì sao Quân Tiểu Tà làm đổ chén trà thì Quân chủ không trị tội nàng?”
Hắn cười khẩy: “Ngươi có tư cách gì mà so sánh với nàng ấy?”
Hạ nhân bẩm báo: “Quân cô nương đang ngủ trong sân.”
“Bổn tọa lập tức phải đi.” Hắn lập tức vụt đi như cơn gió, ôm Quân Tiểu Tà đang ngủ say sưa, miệng còn chảy nước miếng, trở về phòng.
Mỹ nữ kia vẫn còn ấm ức, lớn tiếng gào khóc. Quân Tiểu Tà trong lúc ngủ mơ nhíu mày, hắn liền truyền âm ra lệnh: “Quăng nàng ta lên núi cho chó ăn.”
**Trích đoạn 3:**
“Mẫu thân, ở đây chán quá, chúng ta bỏ nhà đi thôi.” Tiểu cô nương bụ bẫm ôm eo mẹ, vẻ mặt hờn dỗi.
Quân Tiểu Tà kinh ngạc: “Đi đâu?”
“Đến chơi với cậu Vong Xuyên.” Nàng thích cậu Vong Xuyên nhất, còn mơ ước lớn lên sẽ gả cho cậu ấy.
“Suỵt, nói nhỏ thôi.” Quân Tiểu Tà kéo con gái lại, hạ giọng: “Cha con biết mẹ đi tìm cậu sẽ giận đấy.” Hắn ta ghen tuông lắm.
“Không sao. Chúng ta lén đi là được mà.” Tiểu cô nương thủ thỉ: “Cha bận rộn cả ngày, chẳng bao giờ chơi với mẹ con mình, chán chết đi được. Hay là mình sang nhà cậu chơi hai hôm, chờ cha xong việc rồi đón về cũng được mà.”
Quân Tiểu Tà suy nghĩ thấy hợp lý, lại không nỡ từ chối ánh mắt đáng thương của con gái, bèn đồng ý.
Hai mẹ con vừa ra đến cửa, tiểu cô nương bỗng nhiên hô lớn: “Cha, mẫu thân muốn bỏ nhà đi trốn!”
Một cơn gió lướt qua, hắn xuất hiện, mặt mày tái mét, không nói một lời nhấc bổng Quân Tiểu Tà lên vai khiêng về phòng. Nàng bị hắn vác đi nên không thể thấy ánh mắt trao đổi đầy ẩn ý giữa hai cha con.
Từ xa, tiếng reo ngọt ngào đầy mong đợi của tiểu cô nương vọng lại: “Phụ thân cố lên, nhất định phải giúp con sinh em trai đó nha!”
Bình luận & Đánh giá truyện