**Edit**: Tiểu Mộc
**Thể loại:** cổ trang, giang hồ, nhất thụ nhất công, HE.
Sau khi Hoa Kính Hương được cứu sống về, Tây Môn Đoạt Hồng đã thầm nhận định thiếu niên này không hề tầm thường. Cùng chung sống, hắn càng thêm tán thưởng tài năng và năng lực của y.
Thế nhưng, điều làm Tây Môn Đoạt Hồng kinh ngạc chính là, không chỉ dừng lại ở sự ngưỡng mộ vẻ bề ngoài, hắn dần dần nảy sinh một thứ tình cảm mãnh liệt không thể kiểm soát dành cho thiếu niên ấy – người có vẻ ngoài nhu mì nhưng nội tâm kiên cường. Đó đích thực là tình yêu say đắm, và đáng buồn thay, hắn hoàn toàn không hề hay biết mình đã chìm đắm trong tình yêu từ bao giờ.
Đã lún sâu vào bể tình không thể kiềm chế, vậy thì không cần kiềm chế. Từ trước đến nay, Tây Môn cung chủ luôn hành động theo ý mình. Hắn không bận tâm liệu mối tình này có phải điều cấm kỵ hay không, mà thứ hắn quan tâm là hắn yêu người kia, và liệu người kia có yêu hắn hay không.
Khi câu trả lời đã quá rõ ràng, Tây Môn Đoạt Hồng vô cùng hưng phấn, hắn tin rằng từ nay về sau, hạnh phúc sẽ mãi song hành cùng hắn và người kia.
Ngược lại, Hoa Kính Hương lại ngấm ngầm lo lắng, kế hoạch của y không được phép có bất kỳ sai sót nào. Hơn nữa, với cơ thể đang trúng độc, y luôn khao khát giành lại cuộc sống tự do đã bị người khác nắm trong tay. Vì lẽ đó, Tây Môn Đoạt Hồng nhất định phải chết.
Cuối cùng, chờ đến ngày y cùng Tây Môn Đoạt Hồng hoan ái. Nhưng mà, Hoa Kính Hương lại bất ngờ thốt lên lời yêu, không phải dục vọng cũng không phải là sự yêu thích đơn thuần, mà là tình yêu thực sự. Tình yêu Tây Môn Đoạt Hồng dành cho y quá đỗi sâu sắc như vậy, liệu y có thể chống lại mối tình này được sao.
Đáng lẽ nên biết rõ kết cục của kẻ si tình là gì, nhưng một khi đã yêu, liệu có còn đường lui? Nếu đã vậy, Đoạt Hồng, người mà ta yêu nhất chính là chàng. Hãy để ta dùng sinh mạng này để mang lại hạnh phúc trọn đời cho chàng. Chàng có thể hận ta cả đời nhưng cầu xin chàng… ngàn vạn lần đừng quên ta.
Bình luận & Đánh giá truyện