TIÊU ĐỀ: Loạn Thế Có Giai Nhân
Tôi thật sự rất ghét khi người khác nói với mình rằng “Đợi tuổi đã rồi mới hiểu”. Cụm từ ấy, dù mang ý tốt hay không, dường như ngụ ý rằng những cảm nhận, trải nghiệm hay suy nghĩ hiện tại của tôi còn nông cạn, chưa đủ sâu sắc vì chưa đạt đến một “ngưỡng tuổi” nhất định. Thế nhưng, phải đến tận bây giờ, tôi mới thực sự vỡ lẽ và nhận thức sâu sắc rằng sự trưởng thành, cái mà thường được gán cho tuổi tác, thực chất không thể nào đong đếm chỉ bằng thời gian trôi đi hay những nếp nhăn trên khóe mắt.
Nhìn lại quãng thời gian đã qua, chúng tôi ngày xưa đã sống một cách thật vô tư, làm theo mọi ý thích cá nhân mà không cần suy nghĩ quá nhiều đến hậu quả. Cuộc sống ấy êm đềm bởi lẽ chúng tôi vẫn luôn có được sự hậu thuẫn vững chắc, một tấm lưới an toàn từ cha mẹ. Họ là chỗ dựa, là người che chở cho mọi bước đi dại khờ của chúng tôi. Nhưng rồi, cuộc đời không ngừng chuyển động, và đến một ngày không thể tránh khỏi, chúng tôi nhận ra mình không còn là người được dựa dẫm nữa. Đó là khi chúng tôi dần trở thành chính chỗ dựa cho người khác, gánh trên vai những trách nhiệm nặng nề và không thể nào trốn tránh – có thể là trách nhiệm với gia đình, với sự nghiệp, hay thậm chí là với chính những lựa chọn của bản thân. Tôi tin rằng chính khoảnh khắc đối diện và chấp nhận gánh vác những gánh nặng ấy, khi ta không còn là người nhận mà trở thành người cho đi sự hỗ trợ, đó mới thực sự là lúc chúng tôi chạm đến ngưỡng cửa của sự trưởng thành đích thực, vượt xa những định nghĩa khô khan về tuổi tác.
Bình luận & Đánh giá truyện