**Thể loại:** Xuyên không, trùng sinh, dị giới
Mộ Dung Khuynh Vũ, con gái độc nhất của gia tộc Tiếu, được đưa đến một thế giới khác không tồn tại trong sử sách, nơi nàng trở thành Thánh Nữ tại đỉnh Lôi Dao, thuộc lục địa Lôi Trì. Tại đây, số phận đưa đẩy nàng đến với hai người đàn ông khác biệt.
Người đầu tiên là Hạo Thiên Hàn, Tứ vương gia của Sa Hạo quốc, một nam nhân với tính cách kiêu ngạo và băng lãnh. Tình yêu nồng nhiệt giữa họ phải đối mặt với vô vàn khổ đau và trở ngại, khiến họ không thể đến được với nhau. Những hiểu lầm và rào cản liên tục bủa vây, khiến cả hai cuối cùng phải rời xa.
**Trích đoạn 1:**
*Hạo Thiên Hàn lạnh lùng nói: “Nàng không có gì muốn giải thích với ta sao?”*
*Mộ Dung Khuynh Vũ cười nhạt, chua xót tới tận đáy lòng, hờ hững mở miệng: “Chàng đã không tin ta, giải thích sẽ có ích sao?”*
*Từ khi nào thì bọn họ lại trở nên xa lạ như vậy, nàng đã quá mệt mỏi rồi, nếu yêu một người là đau khổ như vậy, nàng thà không yêu.*
Người thứ hai là Mặc Thanh Phong, Thái tử của Sa Mặc quốc. Lúc này, Mộ Dung Khuynh Vũ không hề có tình cảm với vị vương tử dịu dàng, ấm áp ấy, mà chỉ khao khát tìm kiếm một chốn nương tựa bình yên sau những tổn thương từ mối tình trước đầy rẫy hiểu lầm.
Thái tử luôn đối xử với nàng chu đáo, ân cần. Tình cảm giữa hai người dần nảy nở theo thời gian, nhưng rồi quyền lực hoàng gia và sự xuất hiện của các phi tần khác trong hậu cung đã xen vào, khiến mối tình này sớm phải chịu đựng cay đắng.
Mộ Dung Khuynh Vũ sau khi sảy mất đứa con đầu lòng với Mặc Thanh Phong, chìm đắm trong đau khổ triền miên. Không lâu sau đó, nàng tạ thế, ra đi không một chút oán hận hay đau đớn.
**Trích đoạn 2:**
*Mặc Thanh Phong đau khổ nhìn Mộ Dung Khuynh Vũ thoi thóp trên giường ngọc, giọng nói giận giữ: “Có phải vì nàng không yêu ta, nên không cần đứa bé này không?”*
*Mộ Dung Khuynh Vũ nghe vậy, tim đau như dao cắt, nhưng nàng có thể nói gì đây, nàng không phải là không yêu hắn, mà là tim đã nguôi lạnh, nhìn thấy hắn cũng chỉ cảm thấy chán nản trong lòng*
*Lúc nàng hay tin mình mang thai, hạnh phúc muốn đi báo tin này cho hắn, không ngờ nhìn thấy hắn đang long phụng điên đảo cùng một phi tử khác, bị động thai khí, từ đó sức khỏe trở nên suy yếu.*
*Mộ Dung Khuynh Vũ nở một nụ cười đẹp đẽ, cười như lần cuối cùng nàng được cười vậy, nàng muốn nhìn người nam nhân mà mình đã từng chung sống mấy năm qua một lân cuối, người nam nhân mà nàng đã từng cho rằng là một vị phu quân tốt, cố hết sức mở miệng: “Hoàng thượng… người muốn nghĩ sao thì nghĩ… lòng của thiếp… có người hay không… mà người còn không biết… thì đó là lỗi của thiếp… kiếp này không còn gì để nuối tiếc.. . kiếp sau nguyện không gặp lại.”*
Nàng nguyện ước kiếp sau sẽ có một trái tim băng giá, tuyệt tình.
Vì không yêu, nên chẳng biết đau.
Vì không yêu, nên chẳng vương hận.
Vì không yêu, nên không oán, không hối tiếc.
Cuộc đời đầy sai lầm này, biết trách ai đây? Chỉ có thể tự trách nàng đã đặt niềm tin và trao gửi tình cảm nhầm chỗ.
*Lưu ý: Câu chuyện khởi đầu khi ba nhân vật chính đã trải qua kiếp trùng sinh. Nữ chính từng xuyên không và sống một đời đầy sóng gió trước khi tái sinh, nhưng cả nàng và nam chính đều không còn ký ức rõ ràng về kiếp trước. Chỉ có hai nam nhân vật (chính và phụ) mang theo ký ức về quá khứ, dẫu chỉ là những mảnh vụn mơ hồ như giấc mộng. Chính bởi chấp niệm và tình yêu mãnh liệt dành cho nữ chính mà họ thỉnh thoảng lại mơ thấy nàng. Khi ra đi, nữ chính không hề oán hận hay hối tiếc, vậy nên khi sống lại, nàng sống một cuộc đời dửng dưng, vô cảm. Có lẽ vì những bài học từ kiếp trước mà nàng luôn né tránh chuyện tình cảm như tránh bệnh dịch. Đây là câu chuyện khắc họa cuộc săn đuổi của hai “con sói” đối với một “hồ ly” tinh ranh. Liệu khi hồ ly đã quyết tâm chạy trốn, những con sói kia có thể tóm được nàng hay không? Tác phẩm pha trộn giữa sự ngọt ngào, cưng chiều, nhưng cũng không thiếu những phân đoạn ngược tâm, tạo nên một tổng thể nhẹ nhàng và ấm áp.*
Bình luận & Đánh giá truyện