Tác phẩm của Hoàng Phương thuộc thể loại hiện đại, cường cường, với một công phúc hắc, điềm tĩnh, và một thụ có phần ngờ nghệch trong tình cảm, quen giữ khoảng cách với người ngoài, lại có chút “nhị hóa” (ngây thơ, hai lúa). Truyện mang yếu tố hài hước, ấm áp, xoay quanh việc công bẻ cong thụ, kết thúc viên mãn (HE).
Mỗi lần Sở Mặt bắt gặp Trâu Nhạc (sau này được biết đến là Sở Hàm), câu cửa miệng của anh ta luôn là: “Cậu quên kéo khóa quần kìa.” Tiếp đó, câu thứ hai lại là: “Cậu lại chưa kéo khóa quần…” Đến câu thứ ba, Trâu Nhạc không thể nhịn được nữa mà thốt lên: “Mẹ nó! Anh không biết nhìn chỗ khác à, ngoại trừ đúng cái chỗ đó ra?!”
Sở Hàm hoàn toàn bất lực không hiểu rốt cuộc mình đã dính phải loại vận xui gì, cứ hết lần này đến lần khác bị người hàng xóm này bắt gặp trong những tình huống vô cùng xấu hổ.
Vốn dĩ chẳng hề mong muốn có bất kỳ sự liên quan nào, nhưng khi nơi ở của mình gặp phải sự cố nghiêm trọng, Sở Hàm không còn nơi nào để nương náu, đành phải chuyển đến tá túc tại nhà của người hàng xóm ấy.
Người hàng xóm lập tức đưa ra một danh sách dài các quy tắc: “Đồ dùng xong phải để lại đúng vị trí, không được ngủ trên sofa, không được vứt dép lê lung tung, tắm xong phải lau khô tóc mới được ra ngoài, không được…” Sở Hàm không khỏi ngỡ ngàng cắt lời: “Khoan đã… đại ca ơi… Anh có nhất thiết phải đặt ra nhiều quy định đến vậy không?”
Chẳng qua chỉ là ở nhờ tạm thời thôi mà, có cần thiết phải đối xử với y như thể đang huấn luyện một chú chó trong nhà, bắt y tuân thủ một đống nguyên tắc ngặt nghèo đến vậy không?
Thế nhưng, ai ngờ được rằng việc tá túc tạm bợ dần dà lại biến thành ở lâu, rồi từ ở lâu lại chuyển thành chung sống. Cuối cùng, mọi chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát, không còn có thể vãn hồi được nữa.
Chỉ đến lúc này, Sở Hàm mới chợt vỡ lẽ ra rằng ý định thực sự của đối phương hoàn toàn khác xa với những gì y từng nghĩ.
Lúc này, y thốt lên trong bàng hoàng: “Tôi nói này, bây giờ tôi hối hận vì đã bị bẻ cong rồi, liệu còn có thể thẳng trở lại được nữa không?”
Bình luận & Đánh giá truyện