**TIÊU ĐỀ: Khi Ta Đi Lướt Qua Nhau**
Phải chăng chỉ sau khi những điều quý giá đã vuột khỏi tầm tay, chúng ta mới thực sự cảm nhận được tầm quan trọng và nỗi tiếc nuối khôn nguôi? Câu hỏi đặt ra là liệu bạn có đủ dũng khí để đón nhận sự thức tỉnh muộn màng đó, hay chấp nhận hối tiếc sâu sắc khi đã bỏ lỡ, thờ ơ với những gì đáng lẽ phải trân trọng? Cuộc sống của mỗi chúng ta là một cuộc phiêu lưu đơn độc, một hành trình không ngừng nghỉ về phía vô tận. Trên con đường này, những cung bậc cảm xúc từ vui sướng đến đau khổ, từ yêu thương đến chia lìa, đều hiện diện bất ngờ, không thể lường trước. Dẫu có biết bao lữ khách cô đơn đang không ngừng tìm kiếm ý nghĩa và hạnh phúc, nhưng thực tế, số người thật sự đạt được sự viên mãn trong cuộc đời lại vô cùng hiếm hoi.
Trong dòng chảy bất định của số phận, cơ hội để tìm thấy một người bạn đồng hành đích thực, một tri kỷ có thể sẻ chia và che chở cho ta, là vô cùng hiếm hoi, thậm chí chỉ xuất hiện duy nhất một lần. Thay vì mãi hướng về một tương lai mờ mịt và không chắc chắn, có lẽ chúng ta nên dừng lại, ngoảnh nhìn về những dấu chân đã qua. Liệu rằng, ở đó vẫn còn một bàn tay kiên nhẫn chờ đón, một bờ ngực ấm áp luôn sẵn lòng để ta dựa dẫm, tìm thấy sự bình yên và an ủi? Đừng để sự thờ ơ biến những giá trị quý báu thành kỷ niệm hối tiếc.
Bình luận & Đánh giá truyện