TIÊU ĐỀ: [Hi Trừng] Sẽ Là Lần Cuối Cùng Ta Nói Thích Người (Minh Tri Cố Muội)
Khi tỉnh giấc, Giang Trừng cảm thấy một sự choáng váng lạ thường bao trùm. Suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong tâm trí hắn không gì khác ngoài việc bản thân đã thức dậy quá sớm, có lẽ giấc ngủ chưa đủ sâu, dẫn đến một cảm giác mệt mỏi cùng cực và những ảo giác không thể tin được đang hiện hữu ngay trước mắt. Để xua tan đi sự mơ hồ này, Giang Trừng cố gắng nhắm chặt rồi chớp mắt liên tục, đồng thời dùng sức lắc mạnh đầu, với hy vọng mãnh liệt rằng khung cảnh kỳ lạ kia sẽ biến mất và mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Tuy nhiên, khi đôi mắt một lần nữa mở ra, hắn vẫn thấy Lam Hi Thần sừng sững đứng đó. Bàn tay y nhẹ nhàng giữ hai vò rượu, ánh mắt nhìn thẳng vào Giang Trừng chất chứa vẻ ngạc nhiên xen lẫn sự tò mò đầy khó hiểu. Trước cảnh tượng không tưởng này, Giang Trừng nghe rõ tiếng chính mình khẽ thì thầm, như một lời chất vấn tuyệt vọng: “Quỷ hồn từ đâu đến mà lại nhàm chán đến mức đi đoạt xá người nhà Lam gia?” Hắn dường như đang ra sức tự lý giải cho bản thân rằng Lam Hi Thần đang hiện diện trước mặt hắn chỉ là một hình ảnh hư ảo, một sản phẩm của trí óc mệt mỏi. Song, sự tồn tại rõ ràng, không thể chối cãi của Lam Hi Thần lại khiến Giang Trừng chìm trong sự bối rối sâu sắc, hoàn toàn không thể hiểu nổi nguyên do vì sao Lam Hi Thần lại bất ngờ xuất hiện trước mắt hắn trong tình huống kỳ lạ này.
Bình luận & Đánh giá truyện