**Biên tập viên**: Mộc
**Thể loại**: cổ trang, giang hồ, hài hước, tình cảm nam nam (nhất thụ nhất công), công ưa sạch sẽ gặp thụ vô liêm sỉ, kết thúc viên mãn.
Câu chuyện được chia thành hai phần, với tóm tắt nội dung riêng cho từng phần:
– **Tập Một**: Cổ nhân quả không sai khi nói “sắc tựa lưỡi đao”.
Đỗ Lân vì mải mê trước vẻ đẹp của Giang Vô Bạn mà suýt mất mạng chốn giang hồ.
Để tự bảo toàn tính mạng, hắn đành phải “nương nhờ” bên cạnh Giang Vô Bạn, chấp nhận mọi sự áp đặt từ y.
Nhưng rồi…
Không được sáng tác thư tịch? Không được xuất môn du ngoạn? Lại còn không được “gần gũi” với y sao!?
Vậy thà chết còn hơn!
Hắn tủi thân nhìn Giang đại trạng chủ, hy vọng ít nhất y có thể dành cho mình chút “ngọt ngào”…
“Ngươi hiện sống quá phóng túng, thân thể đã sớm mệt mỏi, cần tu dưỡng thân tâm để kéo dài tuổi thọ. Đợi một thời gian nữa, ta sẽ truyền thụ cho ngươi công pháp dưỡng sinh, giúp cơ thể ngươi được điều trị tốt.”
“……..”
Du! Hắn nhất định phải đào tẩu! Nhất định!
Đây là phần tiếp nối của 《Hoạt sắc sinh hương》, tiếp tục kể về cuộc sống “hạnh phúc” (?) của Giang Vô Bạn và Đỗ Lân.
– **Tập Hai**: Đúng là họa vô đơn chí!
Ban đầu Đỗ Lân chỉ mong muốn vui vẻ trốn thoát, nào ngờ không gặp được cứu tinh mà lại rước về sát tinh!
Chứng kiến Giang Vô Bạn bị ám toán, lại còn liều mạng bảo vệ hắn chạy thoát thân, cuối cùng thậm chí còn vì bảo vệ “trinh tiết” mà tự sát!?
Có nhầm lẫn không đây! Rõ ràng đã “ăn tươi nuốt sống” hắn rồi, còn bảo vệ trinh tiết cái gì nữa…
Thế nhưng nhìn thấy Giang Vô Bạn nằm trên giường với dáng vẻ yếu ớt, lòng hắn lại đau nhói như bị kim châm.
Trời ạ!
Chẳng lẽ Đỗ Lân hắn, thật sự phải mãi gắn bó với “cái cây” mang tên Giang Vô Bạn này sao trời?
Bình luận & Đánh giá truyện