**Biên tập viên:** Tiểu Phong
**Thể loại:** Tình cảm đô thị, độc sủng, ẩm thực.
Cũng có thể gọi tác phẩm này là “Cuộc sống hòa thuận (Hạ, Tạ) của những kẻ mê ăn uống (Trì, Hoắc)”… Nghe đồn gần đây, mỗi lần chấp bút, tôi đều không thể thoát khỏi hai từ “cật hóa”. Phải chăng đây là điềm báo cho sự thất bại của công cuộc giảm cân?
Cảm hứng luôn bắt nguồn từ thực tế cuộc sống… Xấu hổ thật ~ Tôi vốn quen biết các cô chú bán đồ ăn vặt trước cổng trường. Một lần mua bánh kếp Tàu (1), cô bán bánh cuộn đã cười tủm tỉm nói với tôi: “Khi nào dẫn người yêu đến chơi, cô sẽ mời cháu ăn bánh cuộn nhé!”
Và thế là… lại tiếp tục xoắn não…
*****
Cô chủ quán bánh kếp Tàu ở cổng trường vui vẻ nói: “Tiểu Trì, bao giờ có người yêu thì dẫn đến cho cô xem mặt nhé, cô sẽ mời hai đứa ăn bánh cuộn miễn phí!”
Trì Hạ ngượng ngùng quệt nước miếng, ấp úng hỏi: “Vậy thì… anh có thích ăn bánh kếp Tàu không ạ?”
Hoắc Tạ mặt không đổi sắc đáp lời: “So với bánh, có lẽ tôi thích ‘ăn’ em hơn.”
*****
Đây là một truyện ngắn (tôi nghĩ với độ “xoắn não” của mình thì có lẽ nó sẽ trở thành truyện vừa mất thôi…), lấy bối cảnh học đường, mang xu hướng vui vẻ, nhẹ nhàng. Nhân vật thụ là người ngây thơ, đáng yêu, có chút ngờ nghệch ham ăn và tư duy thẳng thắn. Nhân vật công bình tĩnh, có chút muộn tao, vẻ ngoài lạnh lùng nhưng đầu óc phức tạp và cực kỳ cưng chiều vợ. 1vs1, kết thúc có hậu.
**Chú thích:**
(1): Bánh kếp Tàu (thực chất là một dạng bánh crepe Trung Quốc, được điều chỉnh tên gọi cho phù hợp hơn) là đặc sản nổi tiếng của vùng Thiên Tân. Người dân nơi đây thường dùng nó làm bữa sáng. Ở vùng Đông Bắc, món này được gọi là bánh tráng trứng. Bánh được làm từ bột đậu xanh, trứng gà, có thể kèm thêm hoa quả chiên hoặc quẩy. Gia vị bao gồm xì dầu, hành lá, tương ớt (tùy theo sở thích).
Bình luận & Đánh giá truyện