Tiêu đề: Giấc Mộng Đêm Xuân – A Hoa Ngọt Ngào Sôcôla
Trong một buổi tối mờ mịt, bố mẹ lại tìm đến tôi, nối tiếp cái điệp khúc quen thuộc về việc tôi phải trả nợ cho cậu em trai vì những trò cờ bạc liều lĩnh của nó. Tôi không cảm thấy có nhu cầu tranh luận hay phản biện lần nữa. Một cách lạnh lùng, tôi ném con dao găm xuống đất, ánh mắt đầy vẻ kiêu hãnh, nói với giọng điệu đầy tự tin: “Được thôi, mỗi ngón tay của tôi đáng giá ngàn lượng vàng đấy.” Như thường lệ, sự tức giận bùng nổ, họ bắt đầu chửi rủa om sòm, và xông vào định hành hung tôi.
Thế nhưng, các thị vệ của tôi đã sẵn sàng, không để yên cho bố mẹ tôi hành động. Họ nhanh chóng khống chế và đè nghiến cơ thể mình xuống đất, ngăn chặn mọi ý đồ bạo lực. Tôi không thể không nhếch mép cười, ra hiệu cho thị vệ tiến hành kế hoạch đã định sẵn. Trong giọng điệu đầy dễ thương nhưng kiên quyết, họ quay sang tôi, nói: “Quý phi nương nương, hãy quỳ xuống hành lễ! Hãy lặp lại theo chúng tôi: ‘Tham kiến Quý phi nương nương!'” Với động tác ấy, sự kiêu hãnh và quyền lực của tôi được khẳng định, tạo ra một không khí đầy căng thẳng nhưng thú vị.
Bình luận & Đánh giá truyện