Dư ôn” là tiểu thuyết 25 chương của Kim Vụ, thuộc thể loại hiện đại, đô thị, mang hơi hướng nhẹ nhàng, do Meo thiếu ngủ biên tập và Xiaohongshu thiết kế bìa. Tác phẩm khắc họa ký ức sâu sắc của Tưởng Sương về một đêm định mệnh. Trong ánh sáng chập chờn từ chiếc bóng đèn huỳnh quang tạm bợ, Phó Dã xuất hiện: gầy guộc, đầy thương tích, máu trên mặt chưa khô, ánh mắt sắc lạnh tựa sói. Tại tiệm tạp hóa, mùi máu tanh xộc vào khứu giác cô khi cậu dùng tiền lẻ và cử chỉ để mua thuốc lá.
Tưởng Sương biết Phó Dã: cậu mất thính giác vĩnh viễn năm 10 tuổi sau trận ốm thập tử nhất sinh, bị cha mẹ ly hôn bỏ mặc cho bà nuôi dưỡng. Khi nổi giận, cậu cực kỳ liều lĩnh, đến nỗi cả khu phố đều nể sợ. Dì của cô từng khuyên Tưởng Sương tránh xa những kẻ như Phó Dã.
Về sau, cũng trong một đêm tối, Phó Dã lại tìm đến. Lần này, cậu lấy ra chiếc máy trợ thính, đeo lên tai và ra hiệu cho Tưởng Sương đến gần. Cô từ từ nhích lại, cố gắng trấn an trái tim đang đập loạn. Đối diện gương mặt với đường nét xương quai hàm sắc bén, cô khẽ thì thầm gọi tên: “A Dã.” Sau mười năm câm lặng, giọng nói của Tưởng Sương là âm thanh đầu tiên Phó Dã có thể nghe thấy, và cậu khẽ nhếch môi cười thầm.
Bình luận & Đánh giá truyện