Vưu Tình, nữ sinh nổi bật nhất Đại học Bắc Thành với nhan sắc lay động lòng người, song ánh mắt cô lại toát lên vẻ lạnh lùng khó gần. Dù mang danh phận tiểu thư khuê các, cô vẫn phải tự lo chi phí học tập.
Gia tộc Lương từ bao đời nổi tiếng là dòng dõi thư hương, với hậu duệ ai nấy đều có phong thái nho nhã, lịch thiệp. Tuy nhiên, Lương Tây Triều – cậu Năm của nhà họ Lương – lại là một trường hợp đặc biệt. Anh ta được nuông chiều từ nhỏ, nên tính cách ngạo mạn, phóng túng, hành xử theo ý mình mà không chút kiêng nể.
Cuộc gặp gỡ giữa Vưu Tình và Lương Tây Triều diễn ra khi cô tròn mười chín tuổi.
Trong đêm mưa tầm tã ấy, Vưu Tình ướt sũng. Sau thời gian kiên nhẫn dõi theo, chiếc Maybach biển số Bắc A mà cô chờ đợi cuối cùng cũng dừng bánh. Khi cánh cửa xe khép lại và người đàn ông vừa bước xuống, Vưu Tình, bất chấp cơ thể đang run rẩy vì lạnh, vẫn dồn hết sức tiến lại gần.
Tất cả vẻ tiều tụy, khốn khổ của cô đều không thoát khỏi cặp mắt đen sâu thẳm. Ánh nhìn sắc như chim ưng ấy dường như đã thấu suốt mọi điều, phơi bày trần trụi những tính toán tiềm ẩn trong cô.
Trái tim Vưu Tình đột ngột trĩu nặng, một cảm giác hối hận thoáng qua.
Đúng lúc cô định quay lưng rời đi, cổ tay đã bị bàn tay người đàn ông phía sau siết chặt. Cô mất thăng bằng, đổ sầm vào lòng anh. Anh nhẹ nhàng lau đi những hạt mưa còn vương trên má cô, cất giọng trầm ấm: “Muốn chạy đi đâu? Thứ em khao khát, chẳng lẽ tôi không thể ban cho em?”
Vưu Tình hiểu rõ rằng mối quan hệ này ngay từ buổi đầu đã không có tương lai. Cô luôn giữ được sự tỉnh táo của mình, và chính cô đã chủ động nói lời chia tay.
Nghe Vưu Tình nói, Lương Tây Triều tức giận đến bật cười. Anh ta nheo mắt, dùng ngón tay thon dài khẽ miết lên khóe môi cô, hỏi ngược lại: “Tôi đã cho phép em rời đi rồi à?”
Vưu Tình trực diện nhìn vào mắt anh, cất giọng vừa điềm tĩnh vừa dứt khoát ——
“Lương Tây Triều, tôi có tình cảm với anh, nhưng tôi cũng đã lợi dụng anh.”
Bình luận & Đánh giá truyện