Nàng là hình mẫu của người ngại rắc rối, vừa thấy sát thủ gục ngã trước mắt là lập tức ngất lịm, vờ như đã chết.
Nàng tự tin rằng mình diễn không hề có khuyết điểm, vậy mà chẳng hiểu sao vẫn bị gã thư sinh tuấn mỹ kia nhìn thấu.
Vả lại, chắc chắn nàng đã nhìn lầm rồi, tại sao nàng lại có cảm giác như hắn đang cố tình quyến rũ mình?
Mãi về sau nàng mới thấu hiểu, câu nói “kẻ giỏi che giấu sự xảo quyệt” chính là để chỉ hắn.
Kể từ khi bị hắn bám riết, nàng chưa từng được một ngày yên ổn.
Đầu tiên là chuyện không đâu, nàng lại thành tình địch với “Nguyệt Sát”, đệ nhất mỹ nhân sát thủ giang hồ!
Rõ ràng nàng xuống núi chỉ để tìm một người chồng thành thật, đáng tin cậy về thưa chuyện với cha mẹ thôi mà.
Không thể được, nàng nhất định phải dứt bỏ tên mĩ nam gây họa này.
Thế nhưng, người tính chẳng bằng trời tính.
Kết quả là không những chẳng ai tin lời nàng, mà còn xui xẻo bị một tên dâm tặc khét tiếng để mắt tới…
Tôi viết câu chuyện này với chung tư tưởng: “trai đẹp chỉ để ngắm, để sờ, nhưng chớ có rước về nếu không muốn gặp phiền phức”.
Bình luận & Đánh giá truyện