Cuộc sống sau khi xuyên không của Tạ Thanh Ngọc quả thực tẻ nhạt đến phát chán. Nhất là từ năm mười lăm tuổi, nàng đã bị cha nghiêm khắc giáo huấn về việc giữ gìn danh tiết và cấm cửa, ông luôn chực chờ với cây roi ở ngưỡng cửa.
Mặc dù vậy, nàng vẫn lén lút trốn đi mỗi khi cha chìm vào giấc ngủ. Nhưng đến nửa đêm thì biết tìm thú vui gì cho đỡ buồn đây?
Thế là nàng đã sáng tạo ra một loại hình dịch vụ độc đáo: dọa ma thuê! Nhờ vào kỹ năng khinh công được khổ luyện từ bé, nàng cứ thế nhận đơn và thi hành nhiệm vụ hù dọa.
Dẫu nàng đã là “ma nữ” có thâm niên, đêm nào cũng hóa thân chuyên nghiệp, song các mục tiêu lần này lại có thần kinh vững vàng đến mức nàng phải công nhận là họ còn lì lợm hơn cả mình! Ông trời ơi, sao những đơn hàng giá trị cao thì độ khó cũng đều phải cao ngất ngưởng như vậy chứ?!!!
Trịnh Hoài Sơn: “Hình như có tiếng ma nữ rít gào…” Anh ta khẽ thở dài, rồi lại tiếp tục lật trang sách.
Lâm Mỹ Nhân: “Ma nữ này cũng xinh đẹp phết. Hay là nàng về với ta đi, ta sẽ cho nàng thỏa sức hút máu gặm xương mỗi đêm… Này, nàng định đi đâu vậy?”
Bộ Đầu Mặt Trắng: “Ma… ma nữ… mau mau theo bổn….bổn bộ đầu về quy án… tội… tội gây rối trật tự công cộng…”
Tạ Thanh Ngọc (chống nạnh, chỉ thẳng lên trời): “Mấy… mấy người có thể cư xử bình thường một chút cho ‘ma nữ’ này nhờ được không!”
Bình luận & Đánh giá truyện