Trong màn đêm thăm thẳm, vầng trăng vằng vặc soi rọi một thân ảnh cao gầy đơn độc trên đỉnh một tòa nhà chọc trời. Hắn nâng khẩu súng trường ngắm lên, khẽ nheo mắt dõi theo con hẻm khuất xa hơn bốn cây số.
Chíu.
Viên đạn bạc xé gió qua nòng giảm thanh, tạo thành một vệt sáng chói lòa như tia chớp bạc lao đi, găm thẳng vào đầu một kẻ trong ngõ tối.
Không một giọt máu tuôn trào. Thay vào đó là tiếng cháy hừng hực, và hình hài đó dần tan biến vào cõi hư vô. Hắn vẫn đứng yên, cô độc và lạnh lẽo, rồi khuất dạng dưới ánh trăng.
Bình luận & Đánh giá truyện