Nó nói xong liền đi theo hắn để lại một đống going bão ngoài kia, nó cùng hắn vào trong Bar, khi vào thì nó hỏi:
– Nè anh hay vào đây lắm hả?? – Hắn thấy vậy thản nhiên trả lời
– Ngày nào cũng vào! – Nó nghe xong trợn mắt nhìn anh.
– Tr……… Đúng là con nhà giàu có khác!
– Khác gì? Tôi thấy rất rất chi là ” bình thường ” mà! – Hắn nói típ
– Vậy mà bình thường hả? Bó tay anh luôn đó, ” NGU ” thì để bà chỉ cho nhá!
+ 1: Nhà giàu như anh mới thường vào đây! À chắc anh ở 24/24 luôn quá!
– Sao cô biết tôi ở 24/24 hả? – Lúc đầu hắn đang sì khói vì nó bảo ngu mà còn nhấn mạnh nữa chứ, nhưng khi nó nói vậy thì hắn ngạc nhiên hỏi
– Im để bà giảng cho mà nghe rồi chap ưng hỏi gì thì hỏi!
+ 2: Anh quá rảnh.
+ 3: Cuối cùng là sức anh tốt!
=> Anh đúng là đến đây giải trí, đó là mấy người khác nói vậy còn riêng tôi thì tôi thấy anh đến đây để ” ĐỐT TIỀN ” đó đồ dở hơi à! – Nó nói đã rồi phán ra một câu suy luận chết người.
– CỐC! AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA…… Đau quá đi aaaaaaaaaaaaaa!!!! – Hắn đã tặng cho nó một cái cốc đầu vô cùng ” nhẹ nhàng ” đấy chứ!
– Ai biểu cô nói tôi vậy chi! Mà cái giọng cô to quá hên là ở trong phòng Vip rồi đó chứ không thôi người ta bắt cô vào sở thú đấy! – Hắn nói
– Kệ tôi mà tôi hỏi nhá tại sao lại bắt tôi vào sở thú vậy? – Nó ngây ngô hỏi
– Cô không biết hả? Để cho Ông chỉ cho Con nhá! Tại cái ” Mồm ” của con quá ” NHỎ NHẸ ” nhất quả đất mà người ta tìm không ra nhưng bây giờ tại Bar Yellow có con đấy nên người ta bắt con vì người ta tưởng con là: LÀ NGƯỜI RỪNG ” đó! – Một cục đá, hai cục rồi ba cục rớt xuống đầu nó. Nó nghiến rang nói:
– Anh nói ai là người rừng vậy hả?
– HAHAHAHAHA… AHAHAHA! – Những tiếng cười ở góc bên kia phát ra
– Ai cười vậy? – Ngọn lửa không cần thắp đã bùng phát kích liệt
– Hai người nãy giờ diễn kịch hay quá à! Hahahaha… Xin lỗi nhưng tôi không thể nhịn cười được…. Hahaha! – Một trong nhóm Ngũ Vương nói, nhị vương đấy, Phúc Khang đó
– Anh mà cười nữa là anh bị thiểu năng đó! Cứ tiếp tục cười đi! Tôi thách anh cười đó! – Nó thách
– Không cười nữa được chưa! – Đúng như nó nói, Nhị Vương không cười nữa.
– Ai nói tao đang diễn kịch vậy hả? – Bây giờ tới lượt hắn xử lí.
– Hì…. hì… hì.. Ta….. o.. tao giỡn ấy mờ! – Khuôn mặt ngây thơ vô số tội.
– Thôi chúng ta uống đi! – Bây giờ là Gia Bảo lên tiếng.
– Ừ! Mày nói đúng đấy! – Hắn ngồi xuống ghế, tự nhiên cái con nhỏ Nhi mất nếp bước tới ôm hắn, nhưng hắn vẫn để cho nhỏ ôm để khiêu khích nó.
– Thôi mình đi ra ngoài đây! – Nó thấy vậy hơi khó chịu liền nói ra ngoài cho đỡ.
– Sao vậy? – Phúc Khang tinh nghịch nhảy vào hỏi
– Tự nhiên thấy gai con mắt quá nên ra ngoài hóng gió ấy mà! Hihi! – Không biết tại sao nó thấy khó chịu nữa nhưng khi nghe Khang hỏi thì nói trả lời cũng như đang chửi xéo cho đỡ tức ấy mà.
– Thôi để cái thứ gai con mắt ấy sang một bên đi còn bây giờ bạn ngồi kế bên Vương đi ha! – Lan Anh vô tư không biết lời mình nói có hại như thế nào
– Hả? Ưmk! – Nó nghe vậy định phản đối nhưng mấy người ở đây quan tâm quá nên không nỡ từ chối, sau khi nó ngồi kế bên hắn thì nhỏ Nhi rất là tức, nhỏ liền có mưu
– Nè…! Minh ơi bạn uống với mình ly rượu này để chung vui hen! – Nó nghe vậy xởn da gà vì hồi nãy cảnh báo nó rồi bây giờ thì chung vui, đúng là thứ 2 mặt nhưng thôi nhỏ đây không chap.
– Không! Cảm ơn bạn mình không uống đâu! – Nó từ chối một cách lịch sự.
– Uống đi nha! – Lại còn mời tiếp nữa chứ!
* Những cái tên mình nói nếu ai không nhớ thì xem lại/G còn quên mà ].
((( NHƯ VẬY NÓ SẼ ỨNG XỬ SAO ĐÂY? CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ỦNG HỘ NHA! MÀ CHO MÌNH XIN Ý KIẾN CỦA CÁC BẠN ĐỂ MÌNH RÚT KINH NGHIỆM!!!)))