Đây là một bi kịch tình yêu giữa thế nhân và linh hồn, đồng thời là lời nhắc nhở về sự hối tiếc thường chỉ đến khi con người đánh mất những gì mình từng có.
Khởi nguồn câu chuyện là ngày cưới, khi chú rể vắng mặt, để lại cô dâu đơn độc tự mình lo liệu hôn lễ. Hai tuần sau ngày thành hôn, họ vẫn chưa một lần diện kiến, và đến khi anh cuối cùng nhìn thấy nàng, nàng đã hóa thành hư không.
Anh tìm kiếm một cô gái, nhưng lại đem lòng si mê một thể xác không hồn. Mối tình ấy thật trớ trêu: không có lời hồi đáp, không vướng bận ưu phiền hay lo lắng, cũng chẳng có những giận hờn vu vơ hay buổi hẹn hò lãng mạn như bao cặp tình nhân khác.
“Nơi em yêu thích là biển! Vậy chúng ta hãy cùng nhau trú ngụ tại đây!”
Biển cả vỗ về, ôm ấp lấy hai thân ảnh đôi lứa. Từ đó, họ không còn nguyện chia lìa.
Bình luận & Đánh giá truyện