**Thể loại:** Câu chuyện xoay quanh cặp đôi nam nữ cường, không có tình tiết ngược đãi hay bi thương, mối quan hệ không lỗi lầm, họ dành cho nhau sự yêu thương và chiều chuộng.
**Số chương:** 95 chương
**Biên tập viên:** White Silk-Hazye
Nàng, với gương mặt tựa quỷ dữ và trái tim độc địa hơn cả loài bọ cạp, được mệnh danh là đệ nhất nữ tử ăn chơi trác táng của Vương triều Thiên Khải.
Hắn, mang vẻ ngoài thanh thoát như trích tiên, khí chất thoát tục như lan rừng, là mỹ nam tài hoa nhất của Vương triều Thiên Khải.
Nàng, là đích nữ phủ Tướng, từ thuở nhỏ đã nổi tiếng với những trò nghịch ngợm: năm tuổi trêu ghẹo thiếu gia nhà lành, bảy tuổi đã khuấy đảo khắp kinh thành… đến mười sáu tuổi vẫn “ế”, bị giam hãm trong khuê phòng chờ gả.
Hắn, là Đông cung Thái tử, lộ rõ tài năng trị quốc từ thuở nhỏ: bảy tuổi đã biết hiến kế an dân, mười tuổi được phép dự triều nghe tấu… hai mươi tuổi vẫn sống độc thân, phủ Thái tử không một bóng hồng.
Một chiếu chỉ hoàng gia được ban ra, khiến cả thiên hạ xôn xao. Hoàng đế ban chiếu chỉ: Đích nữ Tướng phủ, được ca ngợi là “tài đức vẹn toàn”, nay được tứ hôn cho Thái tử, sắc phong Thái tử phi, định ngày thành hôn. Kính phụng!
Đích nữ Tướng phủ, quả thật là “tài đức” vẹn toàn. “Đức”: giỏi ăn, giỏi chơi, giỏi lừa lọc. “Tài”: ham tiền, thích vơ vét, vô cùng tham lam.
Lệnh tứ hôn này đã đưa hai cá tính “cực phẩm” đồng thời xuất hiện cùng lúc. Dần dà, mọi người mới vỡ lẽ, hóa ra nàng đúng là như vậy…
**Đoạn đối thoại đặc sắc thứ nhất:**
**[Thái tử thanh cao] Thủy Nguyệt Hoa** (uể oải cất lời): Ái phi, tất cả mọi thứ của ta, bao gồm cả tiền bạc, đều là của nàng.
**Vân Liên Nhược** (mắt sáng rỡ): Tiền thì giữ lại, còn Thái tử điện hạ có thể lui đi được rồi.
**Thủy Nguyệt Hoa** (buồn bã): Ái phi, chẳng lẽ trong mắt nàng, ta còn không quý bằng số bạc đó sao?
**Vân Liên Nhược** (nhíu mày đáp): Trong cả suy nghĩ lẫn trái tim ta, tiền bạc luôn đứng vị trí thứ hai.
**Thủy Nguyệt Hoa** (thầm vui sướng, lòng tràn đầy tưởng tượng): Thế vậy cái gì mới là số một?
**Vân Liên Nhược** (liếc xéo một cái đầy khinh thường): Đương nhiên, vàng mới là nhất.
**Thủy Nguyệt Hoa** (mặt mũi tối sầm)…..
**Vân Liên Nhược**…..
**[Vương gia ngạo mạn] Thủy Thiên Ngạo** (ra lệnh): Nữ nhân, rời xa Thủy Nguyệt Hoa ngay.
**Vân Liên Nhược** (chớp mắt ngây thơ hỏi): Hả?
**Thủy Thiên Ngạo** (vẻ mặt hiển nhiên): Làm thiếp thất của bản vương.
**Vân Liên Nhược** (ngẩn người, rồi lại nở nụ cười quyến rũ): Miễn.
**Thủy Thiên Ngạo** (tức giận): Đừng có không biết thân biết phận như thế!
**Vân Liên Nhược** (xoa xoa lòng bàn tay): Tiểu thư đây nào có biết “biết điều” là cái gì.
**[Hoàng tử ngoại quốc] Gia Luật Phong** (âu yếm): Nhược Nhi, nàng theo ta về Nam Di đi, làm vương tử phi của ta.
**Vân Liên Nhược** (mặt không đổi sắc, ra sức đánh hắn một trận tơi bời): Tiểu thư đây không hề yếu ớt.
**Gia Luật Phong** (ôm mặt): Đánh người thì đừng đánh vào mặt chứ.
**Vân Liên Nhược** (nhếch mép cười): Ta đánh không phải là người đâu mà.
…..
**[Trang chủ phong lưu] Giang Thủy Hàn** (ung dung phe phẩy chiếc quạt họa đào): Nhược Nhược, trang của ta là giàu nhất thiên hạ, tiền bạc vô số, nàng có muốn đến đếm thử một chút không?
**Vân Liên Nhược** (do dự một lát, rồi dứt khoát từ chối): Không cần đâu.
**Giang Thủy Hàn** (nhíu mày thắc mắc): Tại sao?
**Vân Liên Nhược** (phất tay): Đã có người cho phép ta vào kho báu quốc gia mà đếm rồi.
Bình luận & Đánh giá truyện