Tôi cảm kích vì anh đã không hề trách cứ ý tưởng tồi tệ của tôi, và cũng cảm ơn vì anh đã không nhắc lại chuyện đó nữa. Hóa ra, vẻ lầm lì và đôi khi khó chịu của anh lại chính là cách anh đã bỏ qua nhiều việc tôi đã làm.
– Anh giúp em một việc được không? – Tôi rụt rè lên tiếng, tay vẫn cầm chặt cuốn vở tích phân, cốt để có cớ nán lại trong lớp giữa giờ ra chơi.
– Việc gì? – Cường đáp cụt lủn, hẳn anh nghĩ tôi đang đùa vì suốt những năm học chung, chúng tôi chưa bao giờ dùng cách xưng hô thân mật như vậy.
– Làm… người yêu của em nhé! – Tôi thậm chí còn không đủ dũng khí để nói trọn vẹn từ “bạn trai”.
Để ngăn anh ấy phá ra cười, tôi vội vàng nói thêm:
– Họ sẽ loại em khỏi danh sách tụ tập đêm giao thừa mất, cứ như bị bỏ rơi vậy…
Bình luận & Đánh giá truyện