Hán Việt: Xuân quang tứ ý
Tác giả: Chử Thanh Nguyệt
Thể loại: Sáng tác, Ngôn tình, Hiện đại, Kết thúc viên mãn (HE), Tình cảm lãng mạn, Thanh xuân học đường, Tình bạn chuyển thành tình yêu.
Tổng số chương: 106 chương (bao gồm 89 chương chính và 17 chương ngoại truyện)
Chuyển ngữ: Su (Shining_Time95)
**
【Kẻ nổi loạn x Cậu bé ngoan】
【U ám, biệt lập, lạnh lùng x Vui vẻ, rạng rỡ, mau nước mắt, thích nũng nịu】
Hứa Gia là hình mẫu nữ sinh phổ biến trong các trường cấp ba: đeo kính, ít nói, sống nội tâm, thành tích học tập khá, và dường như vô hình trong lớp. Bạn bè cùng lớp thường sau lưng bàn tán cô là một người lập dị, kỳ quặc.
Ngược lại, Chu Tư Lễ là một người hoàn toàn khác biệt. Cậu cởi mở, tươi sáng, luôn đứng đầu bảng thành tích toàn khối, và sở hữu ngoại hình xuất chúng — thư sinh, rạng rỡ, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ. Cậu là tâm điểm trong những câu chuyện của phụ huynh, giáo viên và cả các bạn nữ trong trường.
Chẳng ai hình dung được giữa hai người họ có bất kỳ mối quan hệ nào.
Càng khó lòng ngờ tới rằng…
Vào chiều thứ Sáu, sau giờ tan học, khi phòng học vắng tanh.
Cô gái vô tình khẽ đặt mũi giày lên ngực Chu Tư Lễ, đôi mắt lạnh lùng, sắc bén khi đã bỏ kính, từ trên cao nhìn xuống cậu, khóe môi khẽ nhếch, thản nhiên hỏi:
“Hôm nay cậu đã nói chuyện với Lương Vân sao?”
Lương Vân là hoa khôi của lớp họ.
Chàng thiếu niên chống khuỷu tay xuống sàn, định ngồi dậy giải thích nhưng bị cô dùng một chút lực giữ lại. Ánh mắt cậu lộ rõ vẻ hoảng hốt, bối rối:
“Là cô ấy tìm tôi để hỏi về thông báo của lớp. Nếu cậu không thích, lần sau tôi sẽ không nói chuyện với cô ấy nữa.”
Giọng cậu nghẹn ngào, đầy vẻ đáng thương và tủi thân.
Hứa Gia khẽ cười nhạt, rồi rút chân về:
“Tôi quan tâm làm gì?”
Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, lớp tổ chức buổi họp mặt chia tay. Bạn bè thân thiết nhìn quanh một lượt, chợt nhận ra Chu Tư Lễ vắng mặt.
“Chu Tư Lễ đâu rồi?”
Mọi người đều lắc đầu không biết.
Cùng lúc đó, có người phát hiện Hứa Gia cũng không có mặt.
Tại một con hẻm sâu cách đó hai trăm mét.
Chàng trai ôm chặt eo cô, cúi đầu trao một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy say đắm. Hứa Gia mở mắt, trong đôi mắt thờ ơ của cô phản chiếu hàng mi rung động, đôi tai ửng hồng và mái tóc đen rối bời của cậu.
Không nhận được phản hồi, Chu Tư Lễ áp mặt vào cổ cô, giọng nói khàn khàn:
“Hôm nay cậu sao vậy, không để ý đến tôi… Có phải tôi đã làm sai điều gì không?”
Trong suốt một năm đó, Hứa Gia đã hoàn toàn chiếm hữu cậu. Giờ đây, cô đã chán nản và chuẩn bị từ bỏ.
Ngày chia tay, cậu lặng lẽ đứng im tại chỗ. Nước mưa lẫn nước mắt lăn dài trên gương mặt. Yết hầu khẽ trượt lên xuống, giọng nói cậu nghẹn lại:
“… Nếu đã không thích tôi, vậy ban đầu tại sao lại hôn tôi?”
“Chỉ là một trò đùa, đừng bận tâm.”
Nói xong, cô cầm ô, quay lưng bước đi.
#Học sinh giỏi sinh ra để làm món đồ chơi
#Làm sao để thoát khỏi vai trò món đồ chơi của nữ sinh mờ nhạt trong lớp?
#Vô phương cứu chữa
“Trẻ ngoan sẽ được thưởng, phải không Chu Tư Lễ?”
Từ khóa: Duyên phận, tình yêu lâu năm, ngọt sủng, thanh xuân học đường, sự chữa lành
Nhân vật trung tâm: Hứa Gia, Chu Tư Lễ
Lời tựa ngắn gọn: Biến thành con rối trong tay cô gái mờ nhạt trong lớp
Ý nghĩa chính: Tình yêu không phân biệt giới hạn
Bình luận & Đánh giá truyện