Khi tôi tiếp tục đăng tải bộ truyện về tình yêu thầm trên mạng, tôi đã có một lời hứa với độc giả: “Khi nào tôi viết được một trăm nghìn chữ, tôi sẽ tỏ tình.” Đó là thời điểm mà tất cả các độc giả đều đang háo hức chờ đợi tín hiệu chính thức từ tôi để xem liệu liệu tôi có thực hiện lời hứa của mình hay không. Đến lúc tôi đạt mốc hai trăm nghìn chữ, một điều bất ngờ xảy ra. Người yêu thầm của tôi xuất hiện trước màn hình máy tính, với nụ cười tươi tắn, cậu ấy hỏi: “Bé sẽ tỏ tình khi nào thế?” Tôi lập tức cảm thấy lúng túng và cố gắng giải thích rằng đó chỉ là chuyện cảm xúc của một người khác. “Đây là một chuyện riêng tư chứ không phải của mình”, tôi nói, nhưng trong lòng thì đã cảm thấy rối bời.
Người yêu thầm của tôi chỉ nhướn mày, ánh mắt ấm áp của cậu ấy giữ chặt tôi trong vòng tay như một cái ôm an ủi. Không gian bỗng trở nên ấm áp hơn, hơi thở gần gũi của cậu ấy khiến tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng. Với một nụ cười nhẹ nhàng, cậu ấy khẽ nói với giọng thấp: “Bé đừng đỏ mặt khi nói dối nhé!” Lời nói đó khiến tôi cảm thấy cả sự xấu hổ và hạnh phúc trong cùng một khoảnh khắc.
Bình luận & Đánh giá truyện