Tiếng đàn của trưởng nữ nhà họ Tô được cho là bi ai nhất thế gian, chất chứa nỗi u uất khôn tả.
Thế nhưng, có người lại cho rằng âm điệu của Hàn điên mới chính là tăm tối nhất, bởi nó phơi bày sự trống rỗng nơi tâm hồn gã.
Những người đứng bên bờ sông lại có suy nghĩ khác.
Phía đối diện, một bóng người ẩn hiện trên con đò nhỏ, ngày qua ngày vẫn không ai biết gã là ai. Chỉ thấy chiếc áo trắng của gã chập chờn giữa làn hơi nước và mây trời, chẳng rõ là người phàm hay tiên giới.
Gã chỉ để lại một hình bóng trắng mờ ảo trong tâm thức của họ.
Vì lẽ đó, họ gọi gã là…
Bạch Ảnh
Bình luận & Đánh giá truyện