Anh là “cầu thủ vàng” không chỉ của đội bóng mà còn là niềm kiêu hãnh của quốc gia. Cứ như thể anh sinh ra là để thuộc về sân cỏ, làm chủ trái bóng, và là nỗi ám ảnh của mọi thủ môn.
Thế nhưng, anh lại rất tự tin, thậm chí có phần kiêu ngạo.
Với sự hâm mộ rộng khắp, anh ta càng tin rằng chỉ những cô gái xinh đẹp, trang điểm kỹ lưỡng, nói năng nhỏ nhẹ, và ứng xử dịu dàng mới đủ tư cách, mới phù hợp để làm việc chung hoặc chụp ảnh với mình.
Hoàn toàn không phải cái cô nàng “cọp cái” đáng ghét và hung dữ đó.
Dù cô ta có là nhiếp ảnh gia nổi tiếng đến mức nào đi chăng nữa, thì điều đó cũng đừng hòng xảy ra.
Giá như cô nàng tomboy ấy có thể đoan trang, nền nã và rạng rỡ xinh đẹp như hình mẫu bạn gái lý tưởng anh từng gặp một năm về trước thì…
À, hóa ra Thượng đế sắp đặt thật tài tình, chàng trai ạ!
Kẻ mà anh chê bai đủ điều, ghét bỏ thậm tệ, và ước sao có thể tránh xa hàng nghìn mét, lại chính là cô nàng tomboy ấy – người từng khiến anh mê mẩn một năm trước khi cô nàng bốc đồng diện trang phục “sexy” xuất hiện ở sân cỏ.
Haha, An Mật Nhi đang chờ dịp để “giày vò” anh đây, anh bạn!
Bình luận & Đánh giá truyện