**TIÊU ĐỀ: Anh Đã Hỏng Rồi, Vậy Thì Em Đi**
Khi Hệ thống hỏi Lâm Tịch có muốn được triệu hồi hay không, cô nhắm mắt lại, trầm ngâm trong giây lát rồi dứt khoát đưa ra câu trả lời: cô muốn rời bỏ thế giới này, biến mất không dấu vết trong vòng bảy ngày. Tuy nhiên, Hệ thống bất ngờ thông báo rằng Lâm Tịch đang mang thai và hỏi liệu đứa trẻ cũng cần bị xóa bỏ. Ngón tay trắng ngần của Lâm Tịch khẽ đặt lên bụng, nơi đứa con cô từng khao khát đang hình thành, nhưng giờ đây cô đã không còn cần đến nữa. Lời nói “Đúng vậy, ngay cả đứa bé cũng phải xóa bỏ” thốt ra trong tiếng nấc nghẹn, nước mắt tuôn rơi, lòng cô quặn đau.
Không ai hay biết Lâm Tịch là một người xuyên không. Nhiệm vụ duy nhất của cô khi đến thế giới này là chinh phục nam chính Lục Thiên Dã và kéo dài sinh mạng cho anh. Vốn dĩ, trong thế giới gốc, cô chỉ là một yêu cổ. Còn Lục Thiên Dã, do thể chất âm hàn bẩm sinh, không thể sống quá tuổi hai mươi lăm, và trớ trêu thay, chính Lâm Tịch lại là phương thuốc cứu rỗi duy nhất cho anh. Với quyết định đau đớn này, dường như Lâm Tịch đã chọn một lối thoát cho cả hai, như lời tự thốt “Anh Đã Hỏng Rồi, Vậy Thì Em Đi”.
Bình luận & Đánh giá truyện