**Thể loại:** Đam mỹ, xoay quanh một ảnh vệ trầm tĩnh, lạnh lùng nhưng đầy mưu lược và trung thành (công), cùng vị hoàng tử nội tâm ấm áp ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng, kiêu kỳ và ốm yếu (thụ). Bối cảnh cung đình với yếu tố đấu đá quyền lực, có chút ngược tâm, kết thúc có hậu (10 chương).
**Biên tập:** Sub
**Hiệu đính:** Đoạn Tà Huy (斷斜暉)
Câu chuyện kể về mối duyên giữa sự tin tưởng và tín nhiệm, giữa vị hoàng tử cô độc và ảnh vệ trầm mặc – người bạn duy nhất và cũng là cứu rỗi của chàng trong chốn thâm cung.
Từ khi còn nhỏ, hắn đã được chủ nhân tự tay chỉ định làm thị vệ riêng. Hắn mặc định rằng mình chỉ có một chủ nhân duy nhất, lời người nói ra là chân lý, sống chết đều không cần hỏi lại. Khi chứng kiến chủ nhân phải chịu đựng thống khổ vì xuân dược, là một thị vệ cận thân, việc giải cứu là điều tối quan trọng, thậm chí hiến thân cũng được coi là thể hiện lòng trung thành tuyệt đối. Hắn không ngờ rằng dù đã tận tâm tận lực, kết cục lại đầy gian truân, phải đổ máu và mồ hôi.
Càng bất ngờ hơn, chủ nhân lại phủ nhận mọi chuyện đến cùng. Dù không có công lao hiển hách, hắn cũng đã cống hiến hết sức mình.
Hắn chỉ mong chờ một nụ hôn nhẹ nhàng, lẽ nào chủ nhân không thể ban chút phúc lợi cho kẻ hết lòng phục vụ như hắn?
Có ánh bình minh chứng giám, hắn tuyệt đối không phải kẻ lợi dụng chức vụ để thỏa mãn tư lợi cá nhân.
Thất hoàng tử Sở Dung, vì sở hữu dung mạo tuyệt thế khiến trời đất cũng phải ghen ghét, nên dưới chân chàng luôn tiềm ẩn những âm mưu thâm độc. Nhưng tên thị vệ này lại có điểm kỳ lạ.
Giờ đây, chàng mới thấu hiểu “an toàn của hoàng tộc” được bảo vệ theo cách thức đặc biệt này.
Chẳng may trúng phải xuân dược, hắn chẳng hề ngần ngại gian khổ mà ra sức hóa giải.
Khi mắc phong hàn, ốm liệt giường, chàng có thể “nhờ” đối phương mớm thuốc bằng miệng.
Phải chăng chàng đã bị sự che chở tận tình của người tri kỷ này làm cho mê hoặc?
Sở Dung thế nhưng lại nảy sinh một ý niệm: muốn giữ hắn ở lại bên mình trọn đời…
Bình luận & Đánh giá truyện